Ác Ma Dịu Dàng
Chương 6
⬅ Trước Tiếp ➡
“Đường tiên sinh, rất cám ơn sự giúp đỡ của anh, bây giờ... Có phải có thể mời anh rời đi rồi không? Tôi... Tôi... Hả?!” Giọng nói đột nhiên tắc nghẹn trong cổ họng, cô há to miệng nhỏ nhắn, chỉ ngây ngốc nhìn anh ngồi xổm người xuống, quỳ một chân xuống trước mặt cô, theo đó, bàn tay thô ráp thế mà lại vén gấu váy cô lên, còn tự chủ trương cởi giày cao gót trên chân trái của cô.
“Đường tiên sinh, anh -”
“Gọi tôi Đường Liệt. Hoặc là, đơn giản một chữ ‘Liệt’ cũng có thể.” Ánh mắt của anh giống như nhà giả kim, ánh sáng tràn ngập kỳ dị lại khiến cho người ta mơ mộng, thản nhiên mà liếc nhìn khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của cô, tầm mắt lại chiếu lên mắt cá chân bị trẹo, nhìn cẩn thận.
Hơi thở của Lạc Dĩ Phương không ổn định, cô nặng nề cắn môi, theo phản xạ định rút chân trái về từ trong hai bàn tay ấm áp của anh.
======= tiểu thuyết hay ====== ở Truyện tiểu thuyết Ngôn Tình ra, bạn đã có thể "vào nhà". Dù đến đó thường xuyên cũng không sao, bất cứ lúc nào bạn muốn đến. Hay muốn rời đi cũng có thể không cần nói lời tạm biệt..."Đây là cách thu nhận kiến thức đơn giản nhưng sáng giá nhất! =======Truyện Ngôn Tình Tổng Tài ====
“Đừng cử động, gân em hơi bị sai chỗ, chỉnh lại là được rồi, nếu không lập tức xử lý, tình huống sẽ chuyển biến xấu.” Anh như thế nào cũng không buông tay.
“Không cần, anh, anh buông tôi ra, tôi nghỉ ngơi một chút sẽ tốt, Đường tiên sinh, anh -” khi cô đang từ chối thì Đường Liệt bỗng dưng lại gần, môi lưỡi mất đi giọng nói.
Anh đang làm gì? Tại sao lại tiến vào gần như vậy? Gần đến cô có thể nhìn thấy bản thân rõ ràng trong đáy mắt ngăm đen thâm thúy của anh.
Trong giây lát Lạc Dĩ Phương chợt hiểu ra, anh anh anh... Lại đang hôn cô!
“Không... Không được... Ưm ưm... Buông ra...” Cô mơ hồ không rõ mà chống lại, hơi thở của đàn ông nhân cơ hội mà xông vào, cái lưỡi xảo quyệt quyến rũ cái lưỡi thơm tho của cô, hết lần này đến lần khác dây dưa, mút, ép cô nhảy múa theo, buông đao đầu hàng dưới sự trêu chọc cao siêu của anh.
Đây là cảm giác như thế nào? Một giây trước vẫn còn như mưa to gió lớn tấn công ý chí của cô, ngay sau đó lại như thuyền nhỏ trên mặt biển tĩnh lặng, bay bổng lay động trong biển rộng vô biên vô hạn...
Lạc Dĩ Phương bị hôn đến mơ mơ màng màng, toàn bộ trong mũi đều là mùi vị phái nam lạnh lẽo thoải mái của anh, bàn tay nhỏ bé lúc trước vẫn đẩy ra bất tri bất giác đã túm chặt lấy âu phục của anh, cô khó thở, lông mi dài vô lực khép hờ, khuôn mặt trái xoan thanh tú xinh đẹp tụ máu đến đỏ bừng.
Sau một lát, Đường Liệt cuối cùng “Tốt bụng” mà buông miệng nhỏ của cô ra, chấm dứt nụ hôn thiên lôi câu động địa hỏa *.
(*) Thiên lôi câu động địa hỏa: 天雷勾地火
Nghĩa đen: Thiên lôi (lửa trời) dẫn động địa hỏa (lửa đất)
Nghĩa bóng: Ám chỉ trạng thái kích tình nóng bỏng giữa đôi tình nhân.
“Xem ra chắc chưa có ai dạy em, lúc hôn môi với đàn ông phải nhớ hô hấp.” Tròng mắt đen sâu chớp chớp, chớp lên sáng rỡ trêu người.

⬅ Trước Tiếp ➡