Ác Ma Dịu Dàng
Chương 8
⬅ Trước Tiếp ➡
“Hu... Đau quá, vẫn còn đau quá...” Lạc Dĩ Phương bám lấy bả vai rộng lớn của anh, trong lòng run rẩy, giống như tìm được một người có thể thổ lộ tất cả bí mật, tự nhiên mà làm nũng với anh, khát vọng lấy được nhiều cưng chiều yêu thương hơn từ anh.
Có lẽ, cô bị điên rồi, quá khát vọng được quý trọng, được cưng chiều, mới có thể không biết thẹn mà mềm lòng dưới cái ôm của một người đàn ông xa lạ, đòi hỏi một chút ấm áp từ anh.
“Đều tại anh, khiến cho người ta đau quá, hu hu... Đều tại anh...” Nước mắt của cô càng dữ dội.
Đường Liệt hôn nhẹ lên má phấn ướt át của cô, đầu lưỡi cuốn đi từng giọt lệ giống như từng hạt trân châu, động tác mềm mại đến khiến cho cô cảm thấy xót xa trong lòng.
“Xin lỗi, đều tại tôi không tốt, tôi cho em đánh, cho em hả giận được không? Suỵt... Đừng khóc...”
---
A Đau...
Môi không ngừng thì thầm một lần nữa che lên cái miệng nhỏ nhắn, anh hôn đến triệt để như vậy, khiến cho cô quên rơi lệ.
Bàn tay to tới tới lui lui vuốt ve thân thể yểu điệu của cô, lén lút tìm khóa kéo lễ phục, chậm rãi kéo xuống.
“Trời ơi... Em sờ thật mềm, thật trơn...” Theo tán thưởng thô ráp của anh, bàn tay phái nam trượt vào dưới vải vóc bằng gấm màu đen, phủ lên bầu vú trần không mặc đồ lót của cô, bừa bãi mà xoa lấy.
“Ừ... Anh... Hmm a...” Lạc Dĩ Phương cảm giác trước ngực chợt lạnh, lễ phục phút chốc cởi đến bên hông, vú nhỏ đẫy đà di ien n#dang# yuklle e#q quiq on hoàn toàn lộ ra, hai nụ hoa đã sớm đứng sừng sững bất khuất, tràn ra màu hoa hồng đẹp mê người.
Ánh mắt Đường Liệt tối đi, trong cổ họng vang ra tiếng vang kỳ dị.
Anh vô cùng thân thiết mà nâng trọng lượng tươi tốt này lên, đầu ngón tay trêu chọc nhéo một bên vú, há mồm ngậm lấy bên kia, đầu lưỡi chơi đùa vẽ ài vòng, hoặc nặng hoặc nhẹ bú, cắn lấy...
“Đường, Đường Liệt...” Lạc Dĩ Phương kêu tên anh, thân thể mềm mại nóng lên không dứt cũng hướng về phía anh, liên tiếp tháo chạy dưới công kích đáng sợ của anh.
Muốn mắng cô dâm đãng cũng được, mắng cô không biết thẹn cũng không sao cả, trong lòng cô chịu quá nhiều áp lực, mà anh giống như dỗ dành cô trút ra tất cả, muốn cô bất chấp tất cả mà buông thả mình, khiến linh hồn chạy trốn khỏi đau khổ và đóng chặt.
======= Truyện Ngôn Tình hay ====== Không phải tự nhiên người ta khuyến khích việc mọi người đọc Truyện Ngôn Tình hay có thể dành cả cuộc đời mình để viết đọc Truyện Ngôn Tình .. Đọc truyện cùng HaHa Truyện
Một loạt tiếng bước chân dồn dập đi lên cầu thang, đi về phía phòng ngủ của cô, càng ngày càng đến gần.
Không hề báo động trước, cửa phòng ngủ bị người dùng sức đẩy ra
“Hai người đang làm gì?!” Giọng nói mang lửa giận ngút trời đột nhiên vang lên.
Linh hồn đang bay lượn của Lạc Dĩ Phương trong nháy mắt hung hăng bị kéo trở lại, cô không biết sinh ra sức lực từ chỗ nào, bỗng chốc đẩy Đường Liệt ngồi dậy, túm lấy cái mền che giấu nửa thân trần phía trên của mình.
Cô vô cùng sợ hãi nhìn cha mặt xanh mét, cái miệng nhỏ nhắn bị hôn đến sưng mấp máy, làm thế nào cũng không thốt ra tiếng.

⬅ Trước Tiếp ➡