Thư ký Thường cũng không khỏi ngạc nhiên – Hạ Nhuyễn lại muốn diễn nhân cách "tham ăn đáng yêú nữa sao? Trước kia ăn như mèo gặm, nay lại ăn bạo thế kia, diễn kiểu này không sợ vỡ bụng à?
Hạ Nhuyễn lại chậm rãi lau môi thêm lần nữa. Mặt cô có dính gì à? Hay là cô làm gì sai sao?
Nhưng Bùi Cẩn chẳng buồn để ý đến động tác nhỏ của cô, chỉ lạnh lùng mở miệng "Cô hết cảm chưa?"
Hạ Nhuyễn liếc nhìn về phía camera đang ghi hình, mặt không biểu cảm "Ừm."
Anh lạnh nhạt, cô càng lãnh đạm hơn. Cơn cảm mạo này vốn là do anh mà ra, vậy mà thái độ lại cứ như mình là thái tử thiên triều, chỉ cần lộ diện là đủ, chẳng cần đoái hoài đến nguyên chủ chút nào.
Nguyên chủ trước kia luôn gọi anh là “anh Cẩn” hoặc “Cẩn ca ca”. Nhưng với Hạ Nhuyễn, cô có chết cũng không gọi nổi mấy từ sến sẩm đó.
Bùi Cẩn lặng lẽ nhìn cô vài giây, ánh mắt dần lạnh đi "Chuyện cảm mạo, đừng để ông nội biết."
Câu này nghe qua như đang nhắc nhở, thực chất là cảnh cáo cô – đừng mong lấy chuyện cảm sốt dưới mưa để lấy lòng ông nội, cũng đừng làm mấy trò gây sự.
Lẽ ra phản ứng bình thường của nguyên chủ sẽ là nước mắt lưng tròng, giọng nghẹn ngào trách anh không quan tâm. Nhưng giờ đây, đôi mắt long lanh của Hạ Nhuyễn chẳng thèm nhìn ai, im lặng không nói một lời, thậm chí chẳng buồn để tâm tới anh.
Thái độ bình thản ngoài dự đoán khiến Bùi Cẩn thu lại ánh mắt, lạnh lùng đứng dậy rời đi. Bóng dáng cao lớn rắn rỏi khuất dần khỏi phòng ăn.
Thư ký Thường đi đến chỗ người giúp việc đang cầm máy quay, lấy nó từ tay họ rồi nhanh chóng đuổi theo ông chủ nhà mình.
Sự rời đi của Bùi Cẩn chẳng hề khiến Hạ Nhuyễn dao động. Càng nghĩ đến chuyện hợp đồng còn tận năm tháng nữa mới kết thúc... cô lại thấy ngột ngạt như bị bóp nghẹt ngực.
Ngày tháng trôi như rùa bò – đó chính là tình cảnh của cô bây giờ. Chỉ mong có thể hạn chế chạm mặt với nam chính càng ít càng tốt.
Tiếng xe nổ máy từ xa vọng lại. Sau khi chắc chắn nam chính đã rời khỏi biệt thự, Hạ Nhuyễn hoàn toàn thả lỏng, đứng dậy vươn vai một cái.
Cô vẫn còn đang cảm, định lát nữa uống thuốc rồi nằm nghỉ thêm một giấc nữa.
Nhóm người giúp việc đứng bên đều đã chuẩn bị tâm lý để đón một màn đập phá quen thuộc – cứ mỗi lần cậu chủ rời đi là cô Hạ lại tức giận đến mức đập vỡ cả loạt đồ cổ. Chỉ vài hôm trước do cô bệnh nặng mới miễn được cho mấy món mới đổi.
Phòng khách và phòng ăn im ắng như tờ, ai nấy nín thở sợ gây sự chú ý.
Mãi đến khi nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ trên lầu khẽ đóng lại, mọi người mới ngơ ngác nhìn nhaụ
Cái... cái gì vậy? Cô Hạ... không nổi giận?
Hôm nay mặt trời mọc từ phía Tây à?
Trong khi đó, Hạ Nhuyễn hoàn toàn không biết mấy người giúp việc đang hồi hộp đến toát mồ hôi hột. Trong nguyên tác cũng không nhắc gì đến việc nguyên chủ có thói quen đập đồ để xả giận.
Sau khi uống thuốc, cô thay đồ ngủ mới rồi nằm xuống giường, ngủ một mạch đến tận tối.
Lúc mở mắt, trước mặt chỉ toàn một màu đen đặc.
Cô ngồi dậy trong mơ hồ, đầu óc vẫn còn lơ mơ chưa tỉnh hẳn. Một lúc sau mới định thần lại được.
Cô bật đèn, đồng hồ hiển thị đã là sáu giờ chiềụ