Chương 10
Đợi chừng mười phút, Lê Sóc lặp lại lấy hai tấm ảnh kia ra xem, thực sự là khiến người ta tưởng tượng không thôi. Con người là loại động vật rất kỳ quái, cho dù bây giờ không tốn một xu cũng có thể lên mạng tha hồ xem ảnh còn táo bạo lõa lồ hơn nữa, nhưng chính cái kiểu nửa kín nửa hở này mới khơi gợi mạnh mẽ lòng hiếu kỳ của người khác.
Anh bây giờ cũng rất tò mò, không biết phải là gương mặt như thế nào mới xứng với dáng người hoàn hảo như vậy, và, người gửi những tin nhắn này cho anh là ai?
Khi xe chạy đến nhà, chân anh vừa chạm đất, ba mẹ đang bước ra đón, di động anh lại vang lên. Anh rốt cuộc không kiềm nỗi lòng hiếu kỳ, vừa chào hỏi ba mẹ xong thì mở di động ra xem. Trên màn hình kia hiển thị gương mặt tuấn tú đang tươi cười rạng rỡ khiến anh thiếu chút nữa hộc máụ
Triệu Cẩm Tân?
"Tiểu Sóc." Lê phu nhân đã vui mừng ôm lấy anh, "Có mệt hay không a?"
"Không mệt, mẹ, kiểu tóc mới của mẹ thật đẹp..." Sắc mặt Lê Sóc còn chưa kịp điều chỉnh, thoáng có chút xấu hổ, anh nhanh chóng cất điện thoại vào túi.
Lê phu nhân mỉm cười lắc lắc mái tóc, "Sao vậy? Sao lại lúng túng vậy?" Bà khó hiểu nhìn con trai luôn thận trọng vững vàng của mình.
"Không có a. Ba." Lê Sóc ôm lấy bả vai Lê tiên sinh, cười vang nói, "Ba, ba mập lên rồi."
Lê tiên sinh cười ha ha nói "Ba mới không mập, gần đây ba đang tập thể hình, đô lên một chút."
"Tập thể hình tốt nha, đi thôi, mình vào nhà." Lê Sóc thầm nghĩ, tiểu tử Triệu Cẩm Tân kia làm thế nào lại có số điện thoại của anh? Còn gửi mấy tấm ảnh cực kỳ khiêu khích để trêu đùa anh, anh vậy mà cũng bị lừa, thật khiến người ta nổi giận.
Sau khi vào nhà, Lê Sóc vẫn có chút không yên lòng, anh vừa bực mình vừa buồn cười, trong lúc trò chuyện cùng ba mẹ anh đã cho dãy số kia vào blacklist.
Anh không thích lắm những người quá mạnh mẽ, nhất là trên phương diện này, một khi có xu hướng bị động, anh sẽ không được tự nhiên. Anh luôn sắp xếp công việc và cuộc sống của mình một cách gọn gàng ngăn nắp, tiến lùi có chừng mực, tất cả đều nắm giữ trong tay, giống như những con số mà anh thích, luôn có trật tự rõ ràng, chính xác, logic.
Lần này về Mỹ khá vội vàng, anh không mang nhiều đồ, nhưng đã kêu trợ lý đi mua khá nhiều quà, nhất là quà tặng cho mẹ.
Lê phu nhân từ nhỏ đã sống an nhàn sung sướng, năm đó gả cho Lê tiên sinh khi ông còn là thư sinh nghèo, ai cũng bảo là không tốt, nhưng sau khi gả thì được chồng cưng chiều, sau khi sinh con trai thì được con trai yêu thương, cả đời đều rất bình yên thuận lợi, vì thế không tranh với đời, là một người phụ nữ đơn thuần giản dị, tặng cho bà một bộ châu báu bà vui, tặng bà một giỏ trái cây bà cũng vui, trên mặt lúc nào cũng mang nụ cười.
Bà nhìn qua đống quà tặng Lê Sóc mang về, sau đó có chút chờ mong nói "Tiểu Sóc, ảnh chụp bạn trai con đâu? Mau đưa ba mẹ xem xem."
Lê Sóc nở nụ cười, lấy di động mở album ảnh ra, muốn tìm ảnh Lý Trình Tú, kết quả lại hiện ra tấm ảnh hình nửa thân trần lả lơi của Triệu Cẩm Tân mà anh vừa mới lưu