⬅ Trước Tiếp ➡

Triệụ.. Triệu Cẩm Tân?
Triệu Cẩm Tân thâm ý mà nhìn anh một cái, sau đó lộ ra nụ cười nhu thuận khôn khéo "Chào bác trai, chào bác gái, đã lâu không gặp hai bác, bác gái sao càng ngày càng trẻ đẹp ra nha."
Lê phu nhân cười đến cong cả hai mắt "Cẩm Tân lớn rồi miệng vẫn ngọt như vậy."
Ánh mắt Triệu Cẩm Tân dừng trên người Lê Sóc, hắn làm một bộ mặt kinh hỉ "Vị này là Lê đại ca sao? Đẹp trai quá."
"Chào cậụ" Lê Sóc gật gật đầu với Triệu Cẩm Tân, hai người ra vẻ như chưa từng quen biết, anh cười đến hào phóng lại khéo léo "Chào chú Triệu, chào dì."
"Ai nha, thật sự là tuấn tú lịch sự." Triệu Vinh Thiên thượng hạ đánh giá Lê Sóc một phen, cười nói, "Lần trước gặp con vẫn còn là cậu bé thôi."
Lê tiên sinh cảm khái nói "Cũng phải a, lần trước ông gặp nó, Cẩm Tân mới chỉ biết bò, chớp mắt con cái đều đã trưởng thành, chúng ta đều già hết rồi."
Triệu phu nhân cười nói "Trước đây nếu không phải Cẩm Tân không ở Mỹ thì là Lê Sóc không ở, đây vẫn là lần đầu tiên hai nhà chúng ta sáu người gặp mặt, mau vào nhà đi, chúng ta từ từ trò chuyện."
Bốn vị trưởng bối đi phía trước, Triệu Cẩm Tân cùng Lê Sóc theo ở phía saụ
Triệu Cẩm Tân nghiêng đầu liếc mắt nhìn Lê Sóc, nói nhỏ "Tôi đã nói mà, chúng ta sẽ gặp lại nhaụ" Giọng điệu hắn mang ý cười, còn pha thêm vài phần đắc ý.
Lê Sóc không chớp mắt mà theo phía sau ba anh, giả vờ không nghe thấy, bước nhanh đi vào trong phòng.
Đối mặt với sự trùng hợp làm người ta dở khóc dở cười này, Lê Sóc đã từ kinh ngạc chuyển thành bình tĩnh. Nhưng vừa nghĩ đến mối quan hệ của hai nhà, anh liền lo lắng việc dây dưa không rõ với người này. Anh không thích công tư lẫn lộn, muốn tránh phiền phức hơn là kiếm được nhiều tiền, cho nên sự hợp tác lần này anh cũng muốn suy xét lại.
Trên bàn ăn, hai trưởng bối trò chuyện về chứng khoán, hai vị phu nhân lại khách khách khí khí mà kể về con trai mình,Triệu Cẩm Tân ngồi đối diện với Lê Sóc, Lê Sóc vẫn luôn mỉm cười nhìn mẹ anh, tránh tiếp xúc ánh mắt không cần thiết với Triệu Cẩm Tân.
Triệu Cẩm Tân nâng lên ly rượu "Anh, đây, chúng ta uống một ly."
Lê Sóc ưu nhã nâng ly, khẽ chạm mép ly cùng hắn.
Triệu phu nhân che miệng cười nói "Hai đứa con chênh lệch tuổi có hơi lớn, nếu không nhất định trở thành thanh mai trúc mã mà cùng nhau trưởng thành."
"Thật đáng tiếc, nếu quen biết anh sớm một chút thì tốt rồi." Triệu Cẩm Tân nói đến vô cùng thành khẩn.
Lê Sóc cười nói "Cũng phải."
"Bình thường anh có sở thích gì? Thích chơi cái gì?"
"Tennis, trượt tuyết, đi lặn, còn cậu?"
"Vừa khéo em đều thích hết, lần sau chúng ta cùng đi đi."
Lê Sóc mỉm cười "Được."
"Tiểu Sóc, sau này Cẩm Tân về trong nước, con phải chiếu cố em trai thật nhiềụ" Lê phu nhân căn dặn nói.
"Nhất định rồi." Lê Sóc cười tủm tỉm đáp lời, xong liền chuyển hướng về phía Triệu Vinh Thiên, "Chú Triệu, con nghe ba nói, chú định khai thác thị trường phía Bắc."
"Đúng vậy, cũng thật khéo con đang ở Bắc Kinh, chúng ta người trong nhà cùng hợp tác, đáng tin cậy hơn." Triệu Vinh Thiên khoát tay, "Nhưng hôm nay chúng ta chỉ ăn cơm, nói chuyện phiếm, chính sự ngày mai đến công ty lại bàn."
Lê Sóc mỉm cười gật đầụ
Triệu Cẩm Tân nói "Anh, ăn thêm chút thịt bò nha?"
"À, không cần, tôi ăn no rồi, cám ơn."


⬅ Trước Tiếp ➡