⬅ Trước Tiếp ➡

Triệu Cẩm Tân né tránh chủ đề này, bắt đầu hỏi công việc của Lê Sóc, hai người nói chuyện với nhau từ giá vàng đến tỉ suất hối đoái, lại nói đến chỉ số NASDAQ, đến khi máy bay cất cánh lúc nào cũng không hay. Đều là những người tài học xuất chúng trò chuyện cùng nhau sẽ không lệch pha, họ trò chuyện rất ăn ý.
Bất tri bất giác, sau khi dùng bữa tối xong bên ngoài cửa sổ đã tối đen, bên trong khoang hạng nhất khách không tới một nửa nên đặc biệt yên tĩnh, hai người trò chuyện nửa ngày đã có chút mệt mỏi.
Lê Sóc ngã ghế tựa lưng, đắp chăn, chuẩn bị đổi tư thế thoải mái đọc sách.
Triệu Cẩm Tân nằm bên cạnh nhìn anh, đôi mắt dưới ánh sáng lờ mờ toát lên vài phần mê ly "Tôi ngủ không được."
Lê Sóc nói "Ù tai sao?"
"Không phải, bây giờ sớm quá."
"Cậu có thể xem phim."
"Không muốn xem."
"Vậy cậụ.."
"Tán gẫu về bạn trai anh đi, thế nào?" Đôi mắt Triệu Cẩm Tân rạng rỡ đến phát quang.
Lê Sóc nghĩ nghĩ "Được."
"Anh ấy là người như thế nào?"
Lê Sóc nghĩ đến người kia, khóe môi không tự giác giương lên "Rất yên lặng, rất dịu dàng, rất lương thiện, rất đơn thuần, rất biết quan tâm người khác."
Triệu Cẩm Tân híp mắt lại, nhỏ giọng hỏi "Đẹp trai không?"
"Không tính là đẹp trai, nhưng rất dễ nhìn, khiến người ta cảm thấy cực kỳ dễ chịụ"
"Sao lần này anh đi không dẫn anh ấy theo?"
"Em ấy phải đi làm."
"Các anh quen nhau như thế nào?"
"Em ấy từng thực tập tại công ty tôi."
"À, là sinh viên."
"Không phải, đi làm lâu rồi."
Triệu Cẩm Tân liên tục hỏi mấy vấn đề, hỏi đến Lê Sóc có chút mất kiên nhẫn. Cho dù Triệu Cẩm Tân không biểu hiện ra bên ngoài cảm giác về sự ưu việt của bản thân, nhưng anh đoán được trong lòng đối phương đang nghĩ gì, giống như hai người đang chơi một ván cờ vua, anh vừa đi một con "tốt", hắn sẽ lập tức đi một con "xe", còn chưa "chiếu tướng" đã thấy thất bại, từ từ anh cũng không muốn trả lời hắn nữa. Người anh thích, anh thấy tốt là được, bị người khác so sánh được hơn khiến anh có chút phản cảm.
Triệu Cẩm Tân hơi hơi nghiêng mặt qua, ánh mắt quét đến môi Lê Sóc, mờ ám nói "Anh ấy để người như anh đi một mình, yên tâm sao?"
Lê Sóc lẳng lặng thối lui, lịch sự cười nói "Em ấy đối với tôi rất yên tâm, bởi vì tôi có thể quản tốt bản thân mình."
Triệu Cẩm Tân mân mê miệng, có chút ai oán nói "Tại sao tôi lại không quen anh trước chứ."
"Triệu tiên sinh, cám ơn sự thưởng thức của cậu, thế nhưng tôi..."
"Tôi không cần nghe những lời khách sáo này." Triệu Cẩm Tân cười nhẹ, "Vài tiếng nữa máy bay sẽ đáp, căn hộ của tôi ở Brooklyn có bể bơi riêng, chúng ta có thể ở trong nước, vừa làm tình vừa ngắm cảnh đẹp của công viên nhỏ ven sông." Khi nói những lời này, đôi mắt đào hoa kia chứa đầy ẩn tình, nhìn thẳng vào nơi sâu nhất trong mắt Lê Sóc, lại khẽ nói "No one knows "


⬅ Trước Tiếp ➡