⬅ Trước Tiếp ➡

Triệu Cẩm Tân liếm liếm môi "Anh nói thật đi, anh có suy nghĩ đến một số chuyện không thích hợp với trẻ em không?" Hắn vừa nói, vừa cố ý đẩy đẩy thân thể về phía trước.
Lê Sóc cảm giác được đùi của hai người đang ma sát nhau cách lớp quần tây, anh trấn định tâm trí, ngoài cười nhưng trong không cười nói "Triệu tiên sinh, lời nói hành động của cậu bây giờ đều khiến tôi cực kỳ không thoải mái, cậu buông tôi ra, hoặc là tôi sẽ động thủ."
Triệu Cẩm Tân không sợ cũng không giận, ngược lại ghé sát bên vai Lê Sóc nở nụ cười "Chỉ đùa một chút thôi mà, làm gì dữ vậy, tôi rất sợ nha ha ha ha ha ha."
Lê Sóc thở dài một hơi "Có thể buông tôi ra chưa?"
Triệu Cẩm Tân cười đến cong đuôi mắt "Phản ứng này của anh thực là đả thương lòng tự tôn của người ta, là mị lực của tôi không đủ sao?"
"Thứ nhất, cậu không phải loại hình mà tôi thích. Thứ hai, tôi không thích bị người khác ép buộc." Lê Sóc mặt không chút thay đổi nói.
"Thật sao? Anh hoàn toàn không có hứng thú đối với tôi sao? Nhưng mà... Tim của anh đang đập rất nhanh nha."
Lê Sóc híp mắt trừng hắn. Anh là người ôn hòa khoan dung, nhưng không có nghĩa là không biết nóng giận.
Triệu Cẩm Tân nhún vai, lui ra sau một bước, khó nén thất vọng nói "Tôi có chút đau lòng, hình như tôi đối với anh đã nhất kiến chung tình rồi."
Loại lời thoại này chỉ có thể để nghe thôi, không tin được, Lê Sóc đưa tay ra sau lưng hắn, mở cửa toilet ra, sau đó đẩy hắn ra ngoài, chính mình cũng cùng đi ra ngoài.
Tiếp viên hàng không bưng khay đang đứng ở bên cạnh toilet, mặt đầy kinh ngạc nhìn hai người, biểu tình lộ ra một chút tò mò.
Lê Sóc sửa sang lại vạt áo bị Triệu Cẩm Tân làm nhăn, hướng phía tiếp viên hàng không cười lịch thiệp, sau đó xoay người trở về chỗ ngồi.
Triệu Cẩm Tân cũng thoải mái ngồi xuống, làm ra vẻ vừa rồi cái gì cũng chưa xảy ra, thản nhiên nhìn tiếp viên gọi một ly nước.
Lê Sóc tự hỏi hai giây có cần đổi chỗ ngồi hay không, sau đó nghĩ lại vẫn là thôi, nếu đổi chỗ chẳng phải là bản thân mình lại sợ hắn sao?
Triệu Cẩm Tân im lặng trong chốc lát, đột nhiên có chút tiếc nuối nói "Tôi đáng lẽ nên xin số điện thoại của anh trước, bây giờ chắc hẳn anh sẽ không cho tôi đâụ"
"Ừ." Giọng Lê Sóc không chút tình cảm.
Triệu Cẩm Tân liếc nhìn sang phía anh, trong đôi mắt phong lưu tràn đầy ý cười, biểu tình lại có vài phần vô tội "Mới chọc một chút anh đã nổi giận, người lớn như vậy mà nhỏ mọn quá đi."
Lê Sóc quả thực bị sự to gan và không biết xấu hổ của Triệu Cẩm Tân làm chấn động, anh từ trong túi phụ kiện lấy bịt mắt ra, che lên mắt mình, đắp chăn, định bụng sẽ ngủ một giấc thẳng đến khi hạ cánh.
Triệu Cẩm Tân dùng ánh mắt suồng sã miêu tả đường nét xinh đẹp trên gương mặt Lê Sóc, tươi cười trên môi vẫn không tắt, sâu trong con ngươi hắn là dục vọng chinh phục không hề che giấụ
Lê Sóc ngủ không được thẳng giấc, trong lúc mơ mơ màng màng anh nghe được tiếng thông báo máy bay chuẩn bị hạ cánh.
Anh sờ bịt mắt, định tháo xuống.
Một bàn tay dịu dàng cầm lấy tay anh, giọng nói từ tính vang lên bên tai "Trong cabin vừa mới bật đèn, rất sáng."


⬅ Trước Tiếp ➡