Chương 20
thuần khiết, tất đùi đỏ gợi cảm bốc lửa.
Dựa vào việc đọc nhiều sách kiến thức uyên bác truyện tình một đêm , Lê Đường "có trách nhiệm một cách vô trách nhiệm" mà dự đoán trước hành trình ngày mai Giữa trưa, hai người gặp nhau tại một nhà hàng tư nhân có phòng riêng, trong bữa ăn, cô sẽ đá giày cao gót ra, dưới gầm bàn chầm chậm lướt theo ống quần tây được bao bọc kín đáo của đối phương..
Khương Lệnh Từ cúi xuống, lập tức có thể nhìn thấy bắp chân trắng trẻo xinh đẹp của cô, hoặc phong tình vạn chủng, hoặc thuần khiết mê người, rồi sau đó..
Không chọn nổi.
Thôi kệ, người lớn không lựa chọn, để Khương Lệnh Từ tự mở "hộp quà bất ngờ" đi.
Lê Đường vô cùng lạc quan nghĩ, dù sao cũng không thiếu tiền.
Vậy nên cô nói "Lấy hết đi." Nhân viên bán hàng lập tức hiểu ý, mỉm cười đồng tình "Vâng ạ." "Bạn trai cô nhất định sẽ rất thích món quà đầy tâm ý này." Người xa lạ mà đời này có khi chỉ gặp một lần nên Lê Đường lười giải thích, trực tiếp thanh toán "Cảm ơn." "Anh Khương, anh thấy mấy bộ này thế nào?" Cùng lúc đó, tại cửa hàng mỹ thuật lớn nhất Lăng Thành, trước mặt Khương Lệnh Từ là bốn bộ dụng cụ vẽ tranh cao cấp đến từ những thương hiệu khác nhau, rất thích hợp để làm quà tặng.
Nhân viên cửa hàng giới thiệu "Tất cả đều là phiên bản giới hạn, đặc biệt bộ bút chì màu bên tay anh được mệnh danh là đẳng cấp thần thánh, toàn cầu chỉ có 2500 bộ, trùng hợp là cửa hàng trưởng của chúng tôi có sưu tầm một bộ." Khương Lệnh Từ không am hiểu nhiều về dụng cụ vẽ, vì vậy anh nói "Lấy hết đi." Nhân viên cửa hàng chưa từng gặp vị khách nào hào phóng như vậy, vui vẻ ra mặt "Vâng ạ." "Bạn gái anh chắc chắn sẽ rất bất ngờ với món quà đầy tâm ý này." Khương Lệnh Từ thanh toán "Cảm ơn." Tác giả nhắn nhủ Lê tiểu họa sĩ Lần đầu hẹn tình một đêm.
Khương đại giáo sư Lần đầu hẹn hò.
Tiếng lòng chung Chuẩn bị trước cho buổi hẹn của chúng ta thật quá đầy đủ Khương Lệnh Từ thực sự đã đặt một nhà hàng tư nhân có độ riêng tư tuyệt đối.
Sau khi nhận được địa chỉ, Lê Đường có chút đắc ý, chính xác không lệch một ly so với dự đoán của cô.
Tiện tay tra cứu thêm, cô phát hiện cách nhà hàng chưa đến 500 mét là một khách sạn năm sao.
Chắc chắn là Khương Lệnh Từ đã tính toán rằng sau khi ăn không thể lập tức vận động mạnh, vừa hay khoảng cách 500 mét đủ để họ đi dạo, xem như làm nóng người.
Quá chu đáo.
Cô tràn đầy mong đợi cho ngày mai.
Lê Đường đến sớm nhưng không đứng nguyên tại chỗ chờ Khương Lệnh Từ.
Cô vốn là người tùy hứng, lại dễ bị những điều mới mẻ thu hút.
Lúc này, cô đang ngồi xổm bên đường lắng nghe một nghệ sĩ lang thang chơi đàn.
Bầu trời phủ sương mù, những bông tuyết nhỏ bay lất phất.
Người đi đường vội vã qua lại, rất ít ai dừng chân trong cái lạnh thấu xương này.
Tuy nhiên, mọi người cũng ngầm hiểu mà không ai làm phiền, như thể cả thế giới đều nhường chỗ cho người nghệ sĩ ấy.
Chỉ có một số ít người tạm dừng bước, nhưng chẳng mấy chốc cũng rời đi.
Riêng Lê Đường, vì đứng lâu mỏi chân, cô liền ngồi xổm xuống, một tay chống cằm, lặng lẽ lắng nghe.
Cô khoác một chiếc áo khoác trắng rộng rãi, quàng khăn màu caramel có họa tiết trừu tượng đầy nghệ thuật.
Chiếc khăn