Đường Duyệt nhìn thấy liền cong môi im lặng. Ôn Đông để Đường Duyệt lái xe, hiện tại anh cảm thấy rấtkhông vui, ngồi ở ghế phụ sau đã ngủ quên. Đường Duyệt rời khỏi công ty, đang suy nghĩ nên đi nhà hàng nào nhưng nhìn bộ dạng của Ôn Đông, hắn ta cảm thấy mình không nên làm phiền anh vào thời điểm này. Vì vậy, Đường Duyệt quyết định đi tới một nhà hàng Tứ Xuyên. Nhà hàng Tứ Xuyên này được mở bởi cô gái mà Đường Duyệt đã đem lòng yêu cách đây không lâu, Đường Duyệt đã trực tiếp lái xe tới đó.
Tên của nhà hàng là "Nhà hàng ẩm thực Tứ Xuyên của bà Lưú. Nói thật, Đường Duyệt thựctên này thật thô tục.
Khi bọn họ đến nhà hàng thì đã mười một giờ. Đường Duyệt vỗ vỗ vai Ôn Đông, hô lớn "Anh, chúng ta tới rồi."
Đột nhiên, Ôn Đông lông mày nhíu lại. Đường Duyệt nhanh chóng thu tay lại, Ôn Đông mở mắt ra, nhìn thấy người trước mặt chính là Đường Duyệt, lại cảm thấy có chút u ám. Anh đứng dậy, mở cửa và bước ra khỏi xe. Ngẩng đầu nhìn thấy chữ Tứ Xuyên, tɾong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác nóng nảy, quay đầu nhìn Đường Duyệt "Hôm nay cậu đưa tôi đi ăn đồ Tứ Xuyên, cậu điên à?"
Nói xong, Ôn Đông đi tới, đi vòng qua Đường Duyệt, lên xe phóng đi. Chỉ để lại một Đường Duyệt đang ngơ ngác, cậu cũng không biết mình đã chọc tức Ôn Đông như thế nào. Bạn biết đấy, kể từ khi Ôn Đông bước sang tuổi ba mươi, tính tình của anh ngày càng ổn định hơn. Cho dù thật sự tức giận thì hắn ta cũng sẽ không bị mắng như vậy, Đường Duyệt nghĩ lại, điều đó hẳn là đã bảy tám năm trước.
Sờ sờ mũi, Đường Duyệt quyết định gọi đïện cho Ôn Lệ "Này, hôm nay ông chủ của cô bị làm sao thế?"
"Anh Đường, sếp của tôi cũng là sếp của anh. Anh cũng không biết thì làm sao tôi biết được? Tuy nhiên, sáng nay khi tôi gọi đïện, giọng điệu của sếp không được tốt lắm. Nhân tiện, lúc tỉnh dậy có phải ông chủ đã tức giận không?" Ôn Lệ cũng là người có thâm niên, cô ấy chưa bao giờ để ý rằng sếp của mình bình thường nghiêm khắc và kiên định như vậy, lại có thể tức giận khi ra khỏi giường. Trong mắt cô ấy, việc tức giận khi rời khỏi giường là biểu hiện của sự trẻ con.
Đường Duyệt xoa xoa sau đầu, hắn ta hiện tại cũng tức giận nhưng chính hắn ta lại không biết.
“Quên đi.” Vì Ôn Lệ cũng không biết nên Đường Duyệt trực tiếp cúp đïện thoại.
Người ở đầu bên kia đïện thoại nhìn cuộc gọi đã cúp máy,
người ngoài khen ngợi nhiều như vậy lại không thấy đâu cả. Thậm chí còn không có một cuộc đïện thoại nào đến.
Có điều gì đó không ổn ở đây, nó thực sự đáng ngại
Ôn Đông đang lái xe một mình, anh tức giận đến mức lập tức phóng xe điên cuồng trên đường. Một lúc sau, Ôn Đông lấy đïện thoại ra gọi cho Hinh Nhã. Điều anh không ngờ tới chính là tɾong đïện thoại vang lên một giọng nói lạnh lùng "Xin lỗi, người nhận mà quý khách gọi đã tắt máy." Đột nhiên, Ôn Đông tức giận ném đïện thoại vào ghế saụ