⬅ Trước Tiếp ➡
Yến Xu ở trong Điện Nhu Nghi đánh một bữa no nê, trong người rất ấm áp, thế nên trên đường trở về Điện Vĩnh Ninh cũng không cảm thấy quá lạnh, sau khi rửa mặt xong bèn chui vào ổ chăn ngủ một giấc.
Trong giấc mơ lại mơ thấy bữa tiệc lớn đêm giao thừa, lẩu cay cay tê, heo quay da giòn, tôm hùm bơ, cá nướng, tất cả đều là những món đời trước muốn ăn lại không thể ăn.
Chảy nước miếng cả một đêm, sáng sớm hôm sau, lúc nàng còn đang mơ mơ màng màng chưa tỉnh ngủ, lại nghe thấy tiếng của hệ thống.
Chuyện ngày hôm qua đã có tiến triển, Hạ Ấp Hầu nghe nói hai vợ chồng Lâm Võ Hầu cãi nhau sứt đầu mẻ chán, nên định nối lại tình cũ với Lâm Võ Hầu phu nhân.
Ha?
Yến Xu lập tức tỉnh táo lại Nói như vậy thế tử là của Hạ Ấp Hầu?
Hệ thống Không phải.
Yến Xu trợn trừng mắt” Như vậy còn không phải? Lâm Võ Hầu phu nhân đúng là quá trâu bò
Hệ thống Đừng quan tâm đến người khác, hôm nay có chuyện của ngươi này.
Yến Xu Chuyện của ta? Chuyện gì vậy?
Không chờ hệ thống kịp nói gì, Nhẫn Đông đã mang xiêm y vào trong phòng, nói ở bên ngoài chiếc màn “Chủ tử đã tỉnh chưa? Vừa rồi nô tỳ đã hơ qua cho ngài rồi, nhân lúc còn ấm mau mặc vào đi.
Vào đông trời giá rét, buổi sáng bò dậy từ trong ổ chăn quả thật là một chuyện vô cùng khó khăn, lại còn phải mặc xiêm y lạnh lẽo không có chút độ ấm nào, chuyện này lại càng khó hơn nữa. Thế nên để khiến nàng thoải mái hơn một chút, mỗi ngày Nhẫn Đông đều sẽ hơ nóng xiêm y của nàng trước.
Yến Xu ừm một tiếng, sau đó ngồi dậy, vừa nhận xiêm y vừa hỏi hệ thống Chuyện gì của ta đấy?
Hệ thống Có người muốn hại ngươi.
Gì cơ?
Hệ thống vừa dứt lời cũng là lúc xiêm y rơi vào trong tay, nàng không khỏi hắt xì một cái, cảm thấy vô cùng sửng sốt.
Có người muốn hại nàng?
Ngay giây sau, nàng lại hắt xì một cái.
Điều này đã khiến Nhẫn Đông hoảng sợ “Chủ tử chẳng lẽ bị cảm lạnh? Chắc chắn là do hôm qua quá ít chăn, nô tỳ hẳn phải chuẩn bị thêm cho người mới đúng...”
“E là không phải bị cảm lạnh”
Yến Xu xoa xoa cái mũi, ném xiêm y trong tay đi “Là do bộ xiêm y này bị dính thứ gì đó.”
Nhẫn Đông ngẩn người “Chẳng lẽ là đào hoa phấn?”
Yến Xu bị dị ứng với hoa đòa, một khi tiếp xúc sẽ gây ra các loại phản ứng, từ hắt xì nghẹt mũi đến cả người xuất hiện sởi, thậm chí còn hô hấp khó khăn, có thể nói là tương đối nghiêm trọng.
Nhìn vào tình trạng bệnh vừa rồi của nàng, quả thật giống như là bệnh cũ tái phát.
Nghĩ tới đây, Nhẫn Đông vội ném xiêm y ra xa, sau đó lại nói với vẻ khó hiểu “Nhưng bây giờ là mùa đông, hoa đào vẫn chưa nở mà.”
Yến Xu nghĩ một lúc “Trong phòng ấm của Tư Uyển Xử thì chưa chắc.”
Nhẫn Đông bừng tỉnh “Đúng vậy, bên trong phòng ấm của Tư Uyển Xử loại hoa nào mà chẳng có ”
Nhưng mà vì sao đang yên đang lành, đào hoa phấn lại xuất hiện ở trên xiêm y đã đặt giặt sạch?
Nhẫn Đông thở dài “Bình thường ngài còn chẳng bước chân ra khỏi cửa, cả ngày cũng chỉ biết ăn ăn và ăn, sao có thể trêu chọc người khác được chứ?”
Yến Xu “... Lời này nghe như kiểu ta chỉ là một chiếc thùng cơm vậy.”
Nhẫn Đông “... Cũng gần giống vậy, khụ khụ...”
Thấy Yến Xu trừng mắt, nàng ta lại vội vàng lảng qua chuyện khác “Rốt cuộc là kẻ nào lại hận ngài như vậy, có thể nghĩ ra được cả trò này ”
Yến Xu nghĩ một lúc rồi nói “Trong cung này ngoại trừ Trương Tài Nhân, có lẽ cũng không ai biết ta.”
Nhẫn Đông nghe vậy bèn bắt đầu suy luận “Mỗi lần đến mùa xuân hoa đào nở ngài sẽ không ra khỏi cửa, chuyện về đào hoa phấn cũng không khó để thăm dò. Nếu như vậy, chẳng lẽ đúng là do Trương Tài Nhân làm? Nhưng vì sao nàng ta lại muốn hại ngài?”
⬅ Trước Tiếp ➡