Được rồi, bị kích thích lần thứ hai, hắn cuối cùng cũng nhớ tới chính sự, bèn lại hỏi nàng “Nhà ngươi làm gì, trong nhà có những ai?”
Yến Xu thành thật giống như một con thỏ trắng, cúi đầu nói “Gia phụ là Chủ Bộ huyện An Đức, trong nhà thần thiếp còn có tổ mẫu, mẫu thân và đệ đệ.”
Trong lòng lại mắng Ngươi còn có mặt mũi mà hỏi nữa à? Đang yên đang lành tự nhiên tổ chức tuyển tú làm gì? Khiến chúng ta cốt nhục ly tán Nếu ngươi cũng ba năm không gặp cha mẹ thì ngươi sẽ có cảm giác gì?
Vũ Văn Lan “???”
Cái gì gọi là “Hắn còn có mặt mũi”???
Đây chính là lời bất kính nhất mà hắn nghe được từ trước đến giờ
Hắn thật sự nên cho người bắt nữ nhân này lại
Nhưng một khi bắt lấy, chắc chắn sẽ rút dây động rừng.
Mà hắn còn chưa nghe được đáp án mà bản thân muốn biết.
Vì thế Vũ Văn Lan cố gắng nhẫn nhịn, nỗ lực duy trì vẻ mặt như thường, lại tiếp tục nói “An Đức cách kinh thành có hơi xa, trên đường tới đây chắc hẳn là rất vất vả nhỉ.”
Vừa mới dứt lời, mọi người trong điện đều kinh sợ không thôi.
Đã bao lâu rồi bệ hạ mới nói nhiều lời như vậy với một vị phi tần
Thậm chí còn quan tâm trên đường vào kinh rất vất vả???
Phải biết rằng từ trước đến nay Chu Quý Phi còn chưa từng được bệ hạ liếc mắt lấy một cái ấy chứ
Mọi người không khỏi đồng loạt nhìn về phía Yến Xụ
Lại thấy nàng cụp mi rũ mắt nói “Dù cho thiên sơn vạn thủy, có thể làm bạn bên người quân, đó chính là một niềm vui rất lớn.”
Má nó chứ Đi suốt gần một tháng trời Tên Huyện Lệnh ngu ngốc kia vì vinh hoa phú quý mà không tiếc hy sinh hạnh phúc của người khác, làm hại bà đây phải sống giống như trong lao tù, đã vậy còn phải ăn chay suốt kiếp, ngày nào đó có cơ hội xem ta có băm vằm ngươi ra hay không
Vũ Văn Lan “...”
Được rồi, hắn thậm chí đã có chút không quá ngoài ý muốn, nữ tử này nhìn thì có vẻ thuận theo, thật ra trong lòng lúc nào cũng rất phản nghịch.
Đương nhiên, hắn cũng không thể nghe thấy tiếng hệ thống đang nói chuyện Yến Xu Đầu tiên, ngươi làm một vị phi tử, muốn trở nên nổi bật thì cần phải có được sự sủng ái của Hoàng Đế.
Yến Xu ...
Nhiệm vụ này thực sự có chút khó khăn.
Đột nhiên một suy nghĩ nảy lên trong đầu, nàng nhớ rõ ngoại trừ Tố Nữ Chân Kinh Phòng Thuật Kỳ Thư ra, hình như còn có một bộ Xuân Quy Châm Pháp cũng vô cùng hữu hiệu, nghe nói vị Hoàng Đế nào đó ở triều đại trước đã dùng thứ này để dưỡng sinh, 5 60 tuổi vẫn cường tráng giống như thanh niên...
Vũ Văn Lan nghe đến đây thì lông mày lập tức nhảy dựng, Xuân, Xuân Quy Châm Pháp???
Sao nàng có thể biết được cả thứ này?
Hắn nỗ lực ngăn không cho hai hàng lông mày nhíu mày, lại lần nữa mở miệng “Phụ thân ngươi nhậm chức đã bao lâu? Vẫn luôn ở An Đức sao?”
Yến Xu đáp “Bẩm bệ hạ, dựa theo trí nhớ của thần thiếp, gia phụ vẫn luôn làm Chủ Bộ ở huyện An Đức, mười mấy năm cũng chưa từng thay đổi.”
Ai, đáng thương cha của nàng thanh chính liêm minh cả đời, chưa bao giờ biết luồn cúi nịnh bợ, còn chẳng lên nổi chức Huyện Lệnh. Nếu không phải bị tên khốn Huyện Lệnh kia làm khó xử, thì năm đó nàng việc gì phải tiến cung chứ?
Hoàng Đế ơi là Hoàng Đế, ngươi đừng chỉ nhìn kinh thành, ở những nơi khác cũng có rất nhiều cẩu quan.
Vũ Văn Lan “...”
Sao lại bình thường trở lại rồi?
Nhưng mà lời này cũng có chút đạo lý.
Đúng lúc này, lại nghe thấy Thái Hậu hỏi hắn “Đúng rồi, hai ngày nay chuyện về Lâm Võ Hầu phủ vô cùng ồn ào huyên náo, cũng không biết là thật hay giả?”