⬅ Trước Tiếp ➡
Chẳng qua cho dù như vậy, các phi tần trong cung cũng không chịu từ bỏ hy vọng, đi thành nhóm, đứng thành hàng, ai nấy cũng giống như Trương tài nhân – đều dốc hết sức lực ngóng trông sớm ngày có thể lọt vào mắt của Quân Vương… ngoại trừ Yến Xụ
Nghe nàng nói như vậy, Nhẫn Đông bèn vội vàng khuyên nhủ “Cho dù bệ hạ không tới, chủ tử lộ mặt ở trước mặt Thái Hậu cũng được mà. Chẳng may Thái Hậu thích ngài, thường xuyên gọi ngài tới Từ An Cung nói chuyện, không phải cơ hội gặp được bệ hạ sẽ càng lớn hơn sao?”
Yến Xu lại gắp một miếng đậu phụ bát bảo màu vàng bỏ vào trong miệng, mơ hồ nói “Đánh cược đi, Chu quý phi còn là cháu gái của Thái Hậu kia kìa, không phải cũng giống như vậy sao? Ưm, đậu phụ này ngoài giòn trong mềm ngon thật sự ”
Nhẫn Đông “…”
Đúng lúc này, lại nghe thấy nàng nói “À đúng rồi, hai ngày nay cha mẹ của Chu quý phi đang “phu thê đại chiến” ở trong phủ, cũng không biết nàng ta và Thái Hậu đã biết tin này chưa.”
Hai mắt Nhẫn Đông lập tức sáng lên “Chẳng lẽ Thừa Ân Công phu nhân đã tìm ra người vợ lẽ thứ sáu của Thừa Ân Công?”
“Không sai.”
Yến Xu vừa ăn vừa gật đầu “Tiểu Lục này quả thật có chút tâm cơ, thừa dịp mình mang thai thả ra một chút tiếng gió, chọc cho Thừa Ân Công phu nhân làm ầm ĩ một phen. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, Thừa Ân Công tất nhiên là đau lòng cốt nhục của mình, Thừa Ân Công phu nhân không khác gì trứng chọi đá, tám phần là phải nhìn Tiểu Lục được nạp vào làm thiếp.”
Nhẫn Đông tấm tắc “Nếu Tiểu Ngũ lần trước cũng có tâm cơ như vậy, e là không đến mức hương tiêu ngọc vẫn. Mà cũng hay thật, Thừa Ân Công đã đến độ tuổi đó rồi, vậy mà trong bụng chỉ toàn ý nghĩ xấu, cũng không cảm thấy xấu hổ sao.”
“Nam nhân ấy hả, đa phần đều là như vậy.”
Yến Xu uống một ngụm cháo mồng 8 tháng chạp, chỉ cảm thấy hương vị ngọt lành tràn ngập khắp khoang miệng, chảy thẳng xuống dưới bụng.
Lại nếm một miếng thịt vịt, ừm, ngự trù nấu món gì cũng rất chuẩn, thịt vịt mềm nhừ ngon miệng, trong đó còn ẩn chứa mùi thơm của măng, cũng không gây ngán, nêm nếm rất vừa miệng.
Nàng là xuyên tới đây, đời trước thân thể không tốt, từ nhỏ đã ôm ấm sắc thuốc, thứ này không thể ăn thứ kia cũng không thể ăn, khó khăn lắm mới sống được tới độ tuổi thanh xuân, nhưng cuối cùng vẫn chết trong sự hành hạ của bệnh tật.
Đời này tuy rằng xuyên đến cổ đại, nhưng có một thân thể tốt có thể ăn bất cứ thứ gì, điều này đủ khiến nàng cảm thấy rất biết ơn rồi.
Vả lại sau khi vào cung nàng lại có thêm một hệ thống hóng hớt, thường xuyên có thể hóng được vài chuyện li kỳ, ví dụ như tình sử trong chốn hậu cung gì đó, mỗi ngày đều nghe không biết chán.
Đúng lúc này, trong đầu lại xuất hiện tiếng của hệ thống Chuyện mới, thế tử của Lâm Võ Hầu không phải là con ruột của hắn.
Yến Xu suýt chút nữa đã bị sặc cháo mồng 8 tháng chạp Còn có chuyện như vậy nữa hả?
Cả kinh thành đều biết Lâm Võ Hầu cũng chỉ có một đứa con trai, cầm trên tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan, vậy mà lại không phải là con ruột của hắn?

nan
Ăn cơm trưa xong, gió lạnh bên ngoài càng càn quét kinh hơn.
Yến Xu đang hóng chuyện của Lâm Võ Hầu phủ, lại nghe ngoài cửa có người nói “Lý mỹ nhân có ở đó không?”
Nghe thấy giọng nói này, chính là Trương tài nhân mà Nhẫn Đông vừa mới nhắc tới.
Yến Xu có vị phân thấp, các phi tần khác khinh thường không muốn để tâm tới nàng, nàng cũng không thèm đi làm thân với bọn họ. Nhưng vị Trương tài nhân này lại có chút khác biệt, tuy rằng là phi tần có vị phân thấp nhất trong hậu cung, lại thường xuyên đi tới “làm thân” với kẻ có vị phân xếp thứ hai từ dưới lên này.
⬅ Trước Tiếp ➡