“Nhất căn tử trúc trực miêu miêu, tống dã ngô lang tố quản tiêụ...”
Không nghe không biết, hóa ra Trương Tài Nhân lại đàn hát một giai điệu của Giang Nam, điệu ca nhẹ nhàng uyển chuyển, ca từ mềm mại êm dịu, còn dùng giọng Tô Châu để hát, quả thật khiến cho người ta lau mắt mà nhìn.
Một khúc kết thúc, mọi người không thể không trầm trồ khen ngợi.
Thái Hậu còn cố ý hỏi “Ngươi là người Giang Nam?”
Tổng quản Tư Lễ Giám Hồ An đứng ở một bên bèn lên tiếng giới thiệu “Khởi bẩm Thái Hậu, phụ thân của Trương Tài Nhân chính là Chức Tạo Sử Một chức quan liên quan đến dệt may ở Kinh phủ, cả nhà bọn họ đều là người ở kinh thành.”
Trương Tài Nhân cũng cười nói “Thần thiếp nghe nói Thái Hậu thích đàn từ của Tô Châu, cố ý học một hai khúc, nhưng hát cũng không hay, khiến ngài chê cười rồi.”
Thái Hậu gật đầu “Có tâm.”
Trong lúc nói, ánh mắt còn nhìn về phía Hoàng Đế, lại chỉ thấy hắn nâng tách trà lên uống một ngụm, vẻ mặt lạnh nhạt, hoàn toàn không có một chút gợn sóng nào.
Lại nghe Ninh Phi bỗng nhiên nói với Lệ Tần ở bên cạnh “Khúc ca này đúng là rất dễ nghe, chỉ là có một vài từ nghe không được rõ ràng lắm. Đúng rồi Lệ Tần, quê quán của ngươi ở Giang Nam, mau nói cho chúng ta biết, ca khúc vừa rồi có ý nghĩa gì vậy?”
Lệ Tần lại lộ ra vẻ mặt khó xử, nhìn trái nhìn phải, sau đó nói “Chuyện này... Buổi tiệc tối nay vô cùng long trọng, e là không tiện nói ra.”
Nghe xong lời này, tất cả mọi người ở đây đều không khỏi cảm thấy tò mò nan
Chậc, còn không tiện nói? Rốt cuộc Trương Tài Nhân đã hát gì vậy?
Ninh Phi cười rộ lên “Có gì mà khó nói chứ? Chẳng lẽ là mấy từ đại nghịch bất đạo?”
Trương Tài Nhân lập tức thay đổi sắc mặt, lắc đầu nói “Tần thiếp không dám?”
Lệ Tần lại che miệng cười nói “Thật ra cũng không phải, Ninh Phi nương nương vui đùa. Khúc ca này chẳng qua chỉ là mấy lời thô tục nơi thôn quê, yêu yêu đương đương gì đó thôi. Cái gì mà ‘nhất căn tử trúc trực miêu miêu, tống dã ngô lang tố quản tiêu, tiêu nhân đối trứ khẩu, khẩu nhân đối trứ tiêu, tiểu tiểu lí ngư vĩ ba bãi, hảo tự muội muội phấn hồng tai. Ngã cá tiểu quai quai...”
“Ai nha ”
Lệ Tần còn chưa nói xong thì đã bị Ninh Phi ngắt lời, nàng ta che lại lỗ tai oán trách “Lệ Tần, ngươi làm sao vậy, mấy lời như thế sao có thể nói ra ở đây? Làm bẩn lỗ tai của bệ hạ và Thái Hậu thì phải làm sao bây giờ?”
Nghe vậy, Lệ Tần vội vàng đứng dậy, vẻ mặt kinh hoàng hành lễ với hai người đang ngồi ở ghế trên “Thỉnh bệ hạ và Thái Hậu thứ tội, thần thiếp không biết chừng mực...”
Chậc, dù sao mấy lời đó nàng ta cũng chỉ thuật lại, muốn trách tội tất nhiên cũng sẽ không đổ lên đầu nàng ta, thế nên Thái Hậu và Hoàng Đế vẫn chưa nói gì, nhưng ánh mắt của mọi người lại đều đổ dồn về phía Trương Tài Nhân.
Chỉ có Yến Xu bưng canh cá vừa mới được mang lên, vừa uống, vừa thầm lắc đầu ở trong lòng nan
Cái gọi là súng bắn chim đầu đàn, cho dù có bản lĩnh lớn cỡ nào, kiểu gì cũng sẽ tìm ra được khuyết điểm, giờ thì hay rồi chứ?
Làm một kẻ ăn no chờ chết như nàng không tốt sao
Ừm, canh cá này hơi tê tê cay cay, ăn ngon thật.
Mà Trương Tài Nhân cách đó không xa lại giống như đang ngồi trên đống lửa, cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, sự đắc ý vừa rồi đã tan thành mây khói, chỉ phải cuống quít quỳ xuống đất nói “Thỉnh bệ hạ và Thái Hậu thứ tội, thần thiếp cũng chỉ học từ người của Giáo Phường Tư. Thần thiếp không phải người Giang Nam, lúc trước cũng là vì một khúc này rất hay, mới cố gắng học tập ngữ điệu, cũng không biết một khúc này có ý nghĩa như vậy...”
Ninh Phi Lệ Tần không nói gì nữa, giống như những người khác – đều thờ ơ lạnh nhạt.