Chương 14
“Trời chưa sáng đã dám quấy nhiễu giấc ngủ của người khác, các ngươi học cái lối hành sự vô quy vô củ này từ đâu vậy?” Giọng hắn khàn khàn, lời lẽ thể hiện sự bất mãn rõ rệt.
Mấy tên quan sai vốn định xông vào liền khựng lại, tựa như bị khí thế mạnh mẽ của hắn trấn áp, đứng im không nhúc nhích.
Gã thủ lĩnh thấy “gian phu” dám đứng trước mặt bày ra bộ dạng kẻ bề trên răn dạy bọn chúng, ngọn lửa phẫn nộ lập tức bốc lên. Tên này từ đâu tới mà dám khinh nhờn quan sai triều đình?
Vừa định giơ tay bắt người, còn chưa chạm tới cổ áo đối phương thì gã đã bị một cú đá hất văng ra xa.
Gã tức đến mức râu tóc dựng ngược, nghiến răng gầm lên “Dám đánh quan sai, tội càng thêm tội Hôm nay dù thế nào ta cũng phải lột sạch da ngươi ”
“Đem gông lại đây ”
Gã được người đỡ dậy, miệng gào thét, mắt trợn như chuông đồng. Nhưng mấy tên quan sai khác lại không dám tiến lên. Bọn họ vừa tận mắt thấy cú đá kia, trong bụng thầm nghĩ người mang thương tích mà còn lợi hại như vậy, biết đâu thật sự đã từng giết người. Chỉ có kẻ ngốc mới dám xông lên chịu chết.
Trong lúc giằng co, nam nhân chỉ khẽ vẫy tay về phía cửa. Tú Tú ngẩn ra một thoáng, rồi lập tức hiểu hắn đang gọi mình, liền ôm theo cả gông xiềng bước tới.
“Cô tên gì?” Hắn hỏi.
Đôi mắt đen nhánh của Tú Tú nhìn hắn, ngơ ngác đáp “Trần Tú Tú.”
“Ừm, Tú Tú.” Khóe môi nam nhân khẽ cong, hé ra nụ cười nhàn nhạt “Cô đang giữ công văn của ta đúng không?”
Công văn? Tú Tú nghĩ một lát rồi đáp “Đặt ở dưới gối.”
Hắn lập tức xoay người vào phòng, lấy công văn ra ném cho tên quan sai cầm đầu
“Đem cái này trình lên tri châu đại nhân. Nói với ông ta, hôm qua ta không dự tiệc, thật là thất lễ quá. Đợi khi vết thương khỏi hẳn, ta sẽ tự mình đến bái kiến. Còn nữa, tiểu cô nương này là người của ta, các ngươi tuyệt đối không được mang đi.”
“Người của ta…”
Tú Tú lập tức sững lại, bên tai ong ong, mặt nóng bừng. Lời này vừa thốt ra càng khiến tình cảnh trước mắt trở nên mơ hồ hơn. Vậy mà chẳng hiểu sao, trong lòng nàng không hề căng thẳng, ngược lại còn dâng lên một tia vui mừng?
Nàng cũng không biết bản thân làm sao, rõ ràng hai người mới quen chưa đến một ngày, ngay cả tên hắn nàng cũng chưa biết.
Gã quan sai cầm đầu vốn định mở miệng mắng, nhưng vừa mở công văn ra, nhìn thấy hàng chữ bên trên, cổ họng như bị bóp nghẹt, run rẩy không thốt nổi lời nào.
Gã ngẩng đầu nhìn nam nhân kia, miệng lắp bắp “Ngài…. ngài là…”
Nam nhân chỉ bình thản nhìn lại, ánh mắt sắc như ưng hổ, khí thế khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Hông gã vẫn còn đau vì cú đá vừa rồi, lại bị ánh nhìn kia ép xuống, hai chân run lẩy bẩy. Gã suy nghĩ một hồi rồi bất ngờ quay sang túm áo thủ hạ, quát lớn “Đi ”
Đám quan sai đều hoang mang, không hiểu người này rốt cuộc là ai mà chỉ một tờ công văn đã khiến thủ lĩnh hoảng hốt đến thế.
Có kẻ nhỏ giọng hỏi “Lão đầu, vậy chúng ta không bắt người nữa à?”
Chưa dứt lời, một cái tát bốp đã giáng thẳng lên đầu kẻ vừa hỏi “Bắt cái con khỉ Đi mau ”
“Khoan đã.” Giọng nam nhân trầm thấp vang lên, lập tức khiến mấy tên quan sai đứng sững lại.
“Tháo đồ của các ngươi trên người nàng xuống.”