Đúng lúc ấy Tôn gia lại đến, lấy ra một tờ hôn thư, khăng khăng nói hai nhà đã đính ước, giấy hồng mực đen rành rành, nói nàng nhất định phải gả cho nhà họ. Nàng lấy cớ phụ thân vừa mất để trì hoãn rồi gom tiền đến nha môn thưa kiện, mong có thể huỷ bỏ mối hôn sự này.
Suốt một năm chạy đi chạy lại không biết bao nhiêu lần, nha môn chỉ nói để nàng tự thương lượng với Tôn gia. Tôn gia thì sống chết không buông, một mực chắc rằng hôn thư do chính phụ thân nàng viết, nàng sớm đã là dâu chưa qua cửa của họ.
Hai ngày trước, Tôn Hoài Niên chết, nàng còn tưởng hôn sự rốt cuộc cũng bỏ. Nào ngờ hôm nay Tôn gia kéo cả một đám lớn đến, nói là muốn rước dâụ
Tôn Hoài Niên đã chẳng còn, họ rước dâu cái gì?
Tất nhiên nàng không chịu, nhưng bọn họ lại ép nàng thay hỉ phục, chải chuốt trang điểm, áp lên kiệu hoa.
Ngày trước Tôn gia nhất quyết bắt nàng gả đi là để xung hỉ cho Tôn Hoài Niên. Nay hắn ta đã chết, bọn họ vẫn khăng khăng bắt nàng đi, nửa khắc cũng không đợi được, là vì sao? Chẳng lẽ chỉ vì muốn cưới vợ cho con trai nhà mình để giữ thể diện thôi sao?
Trong lòng Tú Tú rối bời, càng nghĩ càng thấy việc này không đơn giản như vậy.
Ý nghĩ phiêu đãng, chẳng bao lâu nàng nhớ đến song thân. Nếu dưới suối vàng cha mẹ biết được nàng bị người ta bắt nạt như thế…
Hốc mắt nàng nóng lên, nhưng rất nhanh đã nén xuống.
Nàng nghiêng người, giơ chân đá mạnh vào vách kiệụ Kiệu phu ở bên ngoài mắng vọng vào, cỗ kiệu cũng chậm lại đôi chút.
Chẳng mấy chốc, ngoài rèm lại vang lên giọng của bà tử lúc đầu
“Cô nương đừng bướng bỉnh nữa. Cô nương xem ngày trước Tùy quốc công hiển hách biết bao, nhất là thế tử Thôi Đạo Chi, nhiều lần lập chiến công, anh hùng một phương, đi đến đâu ai mà chẳng kính nể. Thế mà giờ thì sao? Con cưng của trời không phải vẫn bị rớt xuống vũng bùn đó sao, cả nhà kẻ chết người tan. Từ một thế tử cao cao tại thượng rốt cuộc lại trở thành một tội thần để mặc người ta bố trí, khinh thường. Hơn nữa người ta xem chừng còn hiểu thời thế hơn cô nương đấy, ít nhất còn biết nhìn sắc mặt người khác mà sống.”
“Con người phải nhìn cho rõ thời cuộc, nếu không cứ làm ầm ĩ cũng chỉ tổ rước họa vào thân thôi. Cô nương, người nói có đúng không?”
Tú Tú không đáp, càng đá mạnh hơn trước. Kiệu phu lại mắng mấy câụ Bà tử nói
“Cứ kệ cho nàng đá đi, sau này sợ là cũng chẳng được đá nữa đâụ”
Tú Tú nghe mà kinh hãi, chỉ thấy lời của bà ta còn mang hàm ý khác, lòng bàn tay nàng rịn ra mồ hôi lạnh.
Nửa nén hương trôi qua, kiệu hoa dừng lại. Tú Tú bị người ta lôi ra ngoài, kéo một mạch vào chính đường, rồi bị ép quỳ xuống ngay giữa sảnh.
Dưới tấm khăn voan, nàng chỉ thấy trước mặt là một tấm đệm hương bồ. Ngay giây sau, bên tai nàng vang lên một tiếng hô
“Thỉnh linh.”
Tú Tú lập tức hiểu, từ “linh” kia chính là bài vị của Tôn Hoài Niên.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng nàng, nàng liều mạng giãy giụa, nhưng lại bị ép chặt xuống đất làm đủ nghi lễ bái lạy.
Sau một hồi, có người ho khan, cất lên chất giọng già nua khàn đục
“Đã thành thân xong rồi, đi thôi.”
Không cần nhìn cũng biết người đang nói là Tôn lão gia, phụ thân Tôn Hoài Niên.