Chương 23
Đến ngày chín tháng tám, từ sáng sớm Tú Tú đã ra chợ tây mua đủ tiền giấy và lá vàng.
Một mình nàng xoay sở không xuể, may sao Tước nhi ghé chơi, thấy vậy liền xung phong giúp.
Hai người ngồi dưới tán cây hồng, bận rộn gấp nguyên bảo. Được một nửa, Thôi Đạo Chi bỗng bước đến, hỏi “Hai người đang làm gì vậy?”
Tước nhi sợ đến mức giật nảy, suýt nữa vò nát cả lá vàng trong tay.
Tú Tú ngạc nhiên liếc cô bé một cái, rồi ngẩng đầu nói với Thôi Đạo Chi “Chúng ta đang nguyên bảo, đem lá vàng xếp thành hình thỏi bạc. Lúc đốt xuống âm phủ, người dưới đó sẽ có tiền dùng.”
Nàng vốn tưởng hắn không mấy quan tâm, ai ngờ hắn lại cầm một tờ lá vàng, thoăn thoắt học theo, chỉ chốc lát đã gấp xong một thỏi nguyên bảo.
“Thế này đúng không?”
Tú Tú tròn mắt, không ngờ hắn học nhanh như vậy, vội gật đầu lia lịa “Nhị ca ca gấp đẹp quá.”
Tước nhi lập tức bật dậy, cả hàm răng run lập cập “Muội… muội… Tú Tú tỷ tỷ, nhà muội còn có chút việc, muội đi trước đây. Sau này sẽ đến tìm tỷ chơi sau nannan”
Không để ý Tú Tú gọi với, cô bé cắm đầu chạy ra khỏi cổng. Mãi đến khi về đến cửa nhà mình mới vỗ ngực thở hổn hển.
Đáng sợ quá Chỉ thoáng nhìn Thôi nhị gia mà hai chân đã mềm nhũn. Tú Tú tỷ tỷ làm sao có thể thản nhiên thân mật nói chuyện với y như vậy?
Thật dọa chết bé rồi
Tú Tú nhìn bóng Tước nhi như bị phải dẫm đuôi mà chạy mất, thấy hơi kỳ lạ. Nhưng quay lại thì phát hiện Thôi Đạo Chi hoàn toàn không bận tâm, toàn bộ tinh thần đều đặt trên lá vàng trong tay.
Nàng đành ngồi xuống, tiếp tục bận rộn, nhưng ánh mắt lại cứ vô thức bay về phía hắn.
Nhìn dáng vẻ nghiêm cẩn của hắn, lòng nàng bất giác nghĩ Nhị ca ca hẳn rất kính trọng phụ thân và huynh trưởng.
Nghĩ vậy, tầm mắt nàng vô thức trượt xuống dưới.
Thì ra chân nam nhân cũng có thể thon dài đến thế… Tú Tú chớp mắt, ngẩn người.
Vì quá mải mê nhìn, lực tay có phần hơi mạnh, khiến lá vàng rách một lỗ.
Nàng giật mình ngẩng lên, thấy hắn không phát hiện, mới khẽ thở ra nhẹ nhõm.
Trong lòng lại thoáng xấu hổ. Hôm nay nàng thế mà cứ vụng trộm ngắm người ta, thật sự không nên.
Trong viện dựng tế đàn, bàn bát tiên cũng được khiêng từ trong nhà ra, bày vài món trái cây và cái lư hương cũ.
Tú Tú châm hương đưa cho Thôi Đạo Chi. Lại sợ làm bẩn y phục, nàng trải một tấm vải cũ xuống đất, học theo hắn quỳ lạy.
Thôi Đạo Chi thả tiền giấy cùng vàng mã vào chậu than, chẳng mấy chốc khói trắng theo hơi lửa bốc lên, quấn quanh trước mặt hai người.
Tú Tú nghĩ hắn sẽ nói đôi lời tưởng nhớ, nhưng hắn không mở miệng, chỉ lặng lẽ quỳ đó, thần sắc bình thản.
Nàng rất muốn hỏi vì sao phụ thân và huynh trưởng hắn lại mất sớm như vậy, nhưng lại sợ khơi gợi thương tâm, nên đành im lặng.
Quỳ một lúc lâu, chân dần tê dại. Tú Tú đang định đứng lên thì nghe tiếng chân Tước nhi lộc cộc chạy vào, vừa chống gối vừa thở dốc
“Nhị… Nhị gia, Tú Tú tỷ tỷ… Tôn lão gia đến rồi Còn cho người khiêng mấy cỗ quan tài đến, trông sợ lắm, hai người mau chạy đi ”
Tú Tú vốn còn ám ảnh vụ suýt bị Tôn gia chôn sống, nay lại nghe hai chữ “quan tài”, sống lưng lập tức cứng đờ.