⬅ Trước Tiếp ➡

Trong nháy mắt, bóng dáng hắn đứng ngược sáng, oai nghiêm như thần minh.
“Tú Tú tỷ tỷ ”
Tú Tú đang ngồi ở cửa, tay khâu xiêm y cho Thôi Đạo Chi, nghe tiếng gọi liền ngẩng đầu cười “Vào đi, ta khâu xong mấy mũi cuối rồi sẽ đưa cho muội.”
Tước nhi vội xua tay bảo không gấp, rồi rón rén ghé sát tai nàng, thì thầm mấy câụ
Động tác trên tay Tú Tú bỗng dừng lại “Thật sao?”
“Tất nhiên là thật Cha ta tận mắt thấy. Nghe nói lúc phát hiện, thân thể đã cứng ngắc, còn có cả chuột bò lên người nữa.”
Nghĩ đến cảnh đó, Tước nhi rùng mình, buồn nôn.
Tú Tú đặt xiêm y lên gối, bất giác ngẩn người.
Tôn lão gia đã chết.
Hôm ấy, sau khi bị Thôi Đạo Chi dọa nạt, về nhà ông ta liền đổ bệnh, nằm liệt giường không gượng dậy nổi.
Bình thường làm người độc ác quá mức, láng giềng đều mong lão sớm chết, ngay cả hạ nhân cũng bị cắt xén tiền công nên oán hận, chẳng ai chịu chăm nom. Vậy mà chỉ mấy ngày, ông ta đã đi đời.
Ác mộng đè nặng nàng hơn một năm trời rốt cuộc cũng tiêu tan. Trong lòng Tú Tú vừa vui vừa ngậm ngùi, thất thần hồi lâu, rồi chợt nghĩ tới một chuyện “Có khi nào sẽ liên lụy đến nhị ca ca không?”
“Sao mà liên lụy được Rõ ràng ông ta tự bệnh chết, liên quan gì đến người khác?”
Nghe vậy, Tú Tú gật đầu, đặt kim chỉ xuống ghế.
“Năm ngoái ta chôn chum rượu hoa quế dưới gốc cây hồng, hôm qua đã đào lên rồi. Còn có bánh trung thu, bánh hồng, bánh hợp hoan mới làm, đều để ở bếp. Ta mang cho muội nếm thử.”
Lúc mang đồ sang, Trịnh bá và Trịnh thẩm giữ nàng lại “Trong nhà chẳng có gì ngon, cháu cứ ở lại dùng cơm cùng chúng ta đi. Tiện thể dạy luôn nha đầu nhà ta cách ủ rượu hoa quế, kẻo lại hỏng hết.”
Tú Tú nghĩ Thôi Đạo Chi hôm nay vào nha môn báo danh, không ở nhà, khỏi lo cơm trưa cho hắn, nên gật đầu ở lại.
Đến giờ ngọ, nàng dắt Tước nhi ra viện hái hoa quế tươi.
Hoa quế nở rộ, hương thơm ngào ngạt, cánh vàng lả tả rơi lên áo váy, hương thơm vương cả trên người.
“Tú Tú tỷ tỷ, tỷ với Thôi nhị gia bao giờ thành thân vậy?”
Đột nhiên, Tước nhi nghiêng người, thần bí ghé sát tai nàng hỏi.
Tú Tú giật bắn mình, hai tay run lên, suýt làm rơi hết hoa quế trong tay.
“Muội còn nhỏ, hỏi mấy chuyện này làm gì?”
Nàng thả hoa quế vào giỏ, giả bộ bình thản phủi phủi tay.
“Hứ.” Tước nhi bĩu môi trêu “Muội tuy nhỏ nhưng đâu có ngốc Tỷ với Thôi nhị gia ở chung một nhà, sớm muộn gì chẳng thành thân? Chuyện này không phải mình muội nói đâu, cả ngõ Thủy Nguyệt ai mà chẳng bàn tán như vậy?”
“Tú Tú tỷ tỷ, tỷ đỏ mặt rồi kìa? A nha, đỏ thật luôn...”
Cô bé còn đưa ngón tay chọc lên má mình, lè lưỡi trêu chọc nàng.
Hai má Tú Tú bừng lên như bị lửa táp, nàng hốt hoảng nhặt nắm hoa quế ném vào người Tước nhi “Cho muội chừa cái thói nói bậy Xem ta có xé cái miệng lắm chuyện của muội không ”
Tước nhi vừa cười khanh khách vừa chạy né “Tỷ tỷ tha mạng, tỷ tỷ tha mạng À hay là hai người cùng nhau đến miếu Nguyệt Lão, treo dải lụa đỏ lên thần thụ, sang năm đừng nói thành thân, ngay cả tiểu tử bụ bẫm cũng có luôn rồi...”


⬅ Trước Tiếp ➡