⬅ Trước Tiếp ➡

“Hắn nay đã sa cơ thất thế, không cần thiết phải kiêng dè. Nhưng thôi, tránh rắc rối được thì cứ tránh. Cứ lảng khỏi quan đạo, men theo đường nhỏ mà đi, tự khắc sẽ không gặp phải.”
Tôn phu nhân gật đầu đồng ý.
Đám người liền kéo Tú Tú đi. Tôn lão gia dặn thêm
“Tháo dây trói của nó ra, không thì làm sao còn hầu hạ con ta được?”
Dây thừng trên người Tú Tú lập tức được tháo bỏ. Ngay sau đó, nàng bị người ta xốc lên, ném thẳng vào trong quan tài.
Không lâu sau, nắp quan tài bị đóng sập xuống. Cỗ quan nhanh chóng được khiêng lên, hướng về phần mộ tổ tông nhà họ Tôn.
Đi được nửa chừng, trong núi rừng hoang vắng, chợt thấy phía xa có mấy viên quan sai dẫn theo một nam tử áo vải trắng thuần cưỡi ngựa đang đi tới. Người ấy dáng người cao gầy, khí chất lạnh nhạt, vừa trông đã biết là quan sai theo lệnh tuần tra phá án. Mọi người lập tức hiểu ý, vội dừng trống nhạc, ngừng rải tiền giấy, đồng loạt nép sang hai bên nhường đường.
Tôn lão gia thầm cảm thấy lạ quan sai phá án vốn phải đi theo quan đạo, sao nay lại men vào đường nhỏ?
Nhưng dù lòng nghi ngờ, ông ta cũng chẳng dám thất lễ, liền đứng nép qua một bên, cúi đầu chờ họ đi ngang qua.
Tiếng vó ngựa lộc cộc càng lúc càng gần. Vài tên quan sai khoác hắc y thêu văn đỏ vẫn còn nói chuyện với nhau, thoáng quay đầu thấy có đoàn đưa tang bên đường thì khẽ cau mày, liếc mắt ra hiệu, rồi ghìm cương ngựa, lạnh giọng quát
“Người từ đâu tới đây?”
Tôn lão gia vội khom lưng, dâng lên mấy nén bạc sáng loáng, cung kính đáp
“Tiểu nhân ở ngõ Thông, chợ Tây. Con trai và con dâu trong nhà đều đã bạc mệnh, hôm nay tổ chức lễ đưa tang. Chỉ mong người đã khuất được yên nghỉ dưới chín suối.”
Nói đến đây, vành mắt ông ta đỏ hoe, hai hàng lệ già chảy xuống. Ngẩng đầu lên, lại bắt gặp nam tử bạch y đang ngồi ngay phía sau, động tác của ông ta bỗng khựng lại. Trong lòng hoảng hốt, ông ta vội cúi gằm mặt, dùng tay áo lau lệ.
Nam tử kia đôi mắt sắc như chim, nham hiểm như hổ, chỉ cần liếc qua cũng đủ khiến người ta run rẩy.
Tôn lão gia lăn lộn bao năm, từng gặp qua tri huyện lẫn tri châu, nhưng chưa từng thấy ai mang khí thế khiến người khác kinh hãi đến thế. Trong lòng ông ta bất giác suy đoán thân phận người này.
Đám quan sai sau khi nhận bạc thì kêu “Đi mau đi.”
Rồi bọn họ quay đầu, cung kính thưa với nam tử bạch y
“Nhị gia đừng sốt ruột. Qua khỏi đoạn rừng này là tới thành Hà Châu rồi. Chúng ta đi đường tắt nên được cái nhanh hơn. Ngài đã vất vả suốt dọc đường mấy ngày nay, cũng nên vào thành tắm rửa chỉnh trang lại. Tri châu đại nhân đã chuẩn bị sẵn yến tiệc để nghênh đón nhị gia rồi.”
Nam tử chỉ lạnh nhạt hỏi một câu “Vậy sao?” rồi im lặng, không nói gì thêm.
Có lẽ đã quen với tính tình của người này, bọn quan sai nói xong liền nhìn nhau, thúc ngựa chuẩn bị đi tiếp.
Tôn lão gia vội dẫn người đứng sang bên cung tiễn. Lại nghĩ mãi không rõ vì sao đám quan sai vừa rồi còn giục họ đi nhanh, thì đột nhiên thấy nam tử bạch y kéo cương, con ngựa dừng lại ngay trước mặt mình.
Ông ta giật nảy, vội cúi đầu, kính cẩn bẩm “Không biết nhị gia có điều gì chỉ dạy?”


⬅ Trước Tiếp ➡