Ngồi lên xe rồi, Trịnh bá mới hỏi Tú Tú đã xảy ra chuyện gì, vì sao nàng lại mặc áo cưới xuất hiện ở đây.
Toàn thân Tú Tú ướt đẫm mồ hôi, tay bám chặt mép xe thở dốc. Nghe Trịnh bá hỏi vậy, mười đầu ngón tay vốn đã đau buốt vì gắng sức bỗng run lên, nỗi tủi nhục dồn nén suốt từ lúc bị nhốt trong quan tài tới giờ như muốn vỡ tung.
Nàng ôm đầu gối, đôi mắt đẫm lệ, nghẹn ngào kể lại chuyện Tôn gia ép nàng tuẫn táng theo Tôn Hoài Niên. Trịnh bá nghe xong liền nổi trận lôi đình
“Thế đạo này còn ra thể thống gì nữa chứ Hôn thư kia rõ ràng Tôn gia làm giả, quan phủ thì chẳng phân trắng đen, để mặc bọn họ đảo ngược thị phi. Cháu chỉ là một nha đầu, làm sao chống lại được đám người lòng dạ đen tối ấy? Đến cả chuyện ép người sống đi tuẫn táng mà cũng làm cho được, bọn chúng đúng là thất đức quá rồi ”
Tú Tú vừa nghe ông mắng Tôn gia vừa đưa tay áo lau nước mắt. Lớp son phấn mà đám bà tử bôi lên mặt nàng trước đó đã lem thành từng vệt, nàng dùng sức chùi cho đến khi sạch hơn một chút, rồi gỡ hết trâm hoa, vòng ngọc trên đầu xuống, ném phịch ra ngoài xe.
Đồ của Tôn gia, ném hết Mong cho bọn họ gặp quỷ hết cả đi
Khóc đến mệt lả, Tú Tú mới ngẩng đầu nhìn nam nhân đang nằm trên xe. Hắn nghiêng mặt sang một bên, nửa khuôn mặt vốn bị tóc che phủ nay đã lộ ra sống mũi cao thẳng, dung mạo tuấn mỹ, môi mỏng khép lại, dưới ánh chiều tà lại càng như một bức họa thủy mặc tĩnh mịch, khiến người ta vô thức không dám mạo phạm.
“Ôi chao, đúng là một công tử tuấn tú ” Trịnh bá quay đầu nhìn, hai mắt mở to, miệng không ngớt tấm tắc “Chỉ tiếc là thương tích quá nặng, chắc hẳn gặp phải sơn tặc rồi?”
Mấy năm gần đây vùng này thường bị sơn phỉ quấy nhiễụ Cha của Tú Tú cũng chết dưới tay bọn chúng, nên Trịnh bá vừa thấy đã lập tức nghĩ đến khả năng ấy.
“Ta cũng không biết.” Tú Tú khẽ đáp, vành mắt vẫn còn chút hoe đỏ.
Nàng bị nhốt trong quan tài nên hoàn toàn không hay biết chuyện gì xảy ra bên ngoài; đến lúc thoát ra thì chỉ thấy nam nhân này máu me đầy mình, ngã gục ngay đó.
Trịnh bá thở dài “Thật đáng thương, nhưng mà chẳng phải có câu ‘Ngàn dặm nhân duyên một… một…’”
Tú Tú khẽ nói tiếp “… Đường quanh co.”
Chú thích Thiên lý nhân duyên, nhất lộ khúc chiết, ý nói nhân duyên hai người rất lớn nhưng con đường để đến được với nhau lại đầy trắc trở.
“Đúng rồi, đúng rồi Chính là câu đấy ” Trịnh bá đập tay lên đùi “Nha đầu, đợi hắn tỉnh lại, ngươi hỏi xem hắn đã có vợ chưa. Ta thấy hắn cũng tầm tuổi cháu, nếu hợp ý, nên duyên thành đôi cũng tốt. Còn hơn gả cho cái thứ thiếu gia ma quỷ nhà họ Tôn kia gấp trăm lần…”
Ban đầu Tú Tú chỉ theo thói quen đáp lại, trong đầu vẫn rối bời với những chuyện vừa trải qua. Đến khi hiểu lời Trịnh bá, nàng giật mình, vội phẩy tay phủ định
“Trịnh bá, bá đừng nói đùa. Giờ chúng ta vào thành mời đại phu cứu người mới là quan trọng.”