Cậu thử xoay đầu lại, phát hiện tứ chi vẫn còn đau nhức nặng nề, ít nhất phải nằm trên giường một hai ngày mới có thể xuống giường được. Mà đầu sỏ gây tội đang nằm ở đầu giường nhắm mắt ngủ gật, tư thế hiện tại của hắn dù là ai cũng ngủ không yên, có lẽ là chịu không nổi nữa mới chợp mắt một lúc.
Khuôn mặt của bạn trai cậu trắng còn hơn giấy dán trên tường, hai mắt sưng to như quả hạch đào, đuôi mắt bị trầy bài đường, quầng thâm xanh tím quanh mắt có thể nhìn thấy mạch máu bên dưới.
Cả người tiều tụy như một người vừa tìm được đường sống trong chỗ chết.
Tân Tranh nhìn thấy cảnh này không thể tức giận nổi nữa, cố hết sức nâng tay xoa xoa đầu tên nhóc đáng thương kia nhưng mới chạm đến tóc hắn đã dừng lại, sắc mặt kém đến mức này cũng không biết đã không nghỉ ngơi đàng hoàng bao lâu rồi….……
Hay là để hắn ngủ thêm một lát?
Trong lúc do dự, cậu không nâng tay nổi nữa, vội vàng rút tay về, ai ngờ tay còn chưa thu lại đã bị Kinh Miểu giật mình nắm chặt không buông. Cậu tự nhận bản thân còn chưa chạm tới hắn, chỉ là không ngờ bạn trai nhỏ lại cảnh giác như vậy, chỉ phất tay nhẹ một cái cũng bị đánh thức.
Mắt của Kinh Miểu vẫn không mở ra được, mê mang híp mắt lại cố làm cho tầm nhìn rõ ràng hơn, ngây ngốc một lúc mới nhận ra Tân Tranh đã tỉnh. Trên mặt lập tức hiện biểu tình vừa mừng vừa sợ, nhìn cậu không chớp mắt, môi mím chặt lại không rơi xuống một giọt nước mắt.
Tân Tranh thấy hắn hiếm khi kiên cường như thế, những lời an ủi sắp vọt ra khỏi miệng bị ngăn lại, nước mắt của túi khóc nhỏ tám phần đã bị khóc khô rồi. Cậu đau lòng sờ sờ khóe mắt sưng đỏ của Kinh Miểu, đôi tay lạnh lẽo của hắn lập tức nâng lên, cẩn thận ôm tay cậu cọ cọ không muốn xa rời, môi run càng thêm kịch liệt.
Cậu đoán Kinh Miểu muốn mở miệng cũng là khóc chít chít nói xin lỗi, Vân Tranh lập tức che miệng hắn lại, muốn nở một nụ cười tiêu sái để an ủi tâm hồn mỏng manh của bạn trai nhưng dáng vẻ hiện tại của cậu muốn tiêu sái cũng làm không nổi, mắt thấy sắc mặt Kinh Miểu càng thêm khó nhìn, cậu gian nan nói: “Gọi….. Khụ, gọi y tá đến đây giúp anh một chút.”
Cậu định nói “Anh muốn uống nước.” Nhưng sợ giọng nói suy yếu đến bản thân cũng giật mình, sợ dọa sợ hắn nên từ bỏ.
Kinh Miểu vội vàng rướn người đến nhấn chuông, dáng vẻ gấp gáp như y tá không đến cậu sẽ chết đến nơi, khiến Tân Tranh vừa buồn cười vừa xấu hổ, dịu dàng trấn an bạn trai nhỏ đang sợ hãi.
Khi y tá đến cậu mới buông tay xuống. Vừa ngẩng đầu lên lại phát hiện bác sĩ chữa chính cũng đến, ánh mắt nhìn cậu có chút kỳ quái. Cậu không biết, khi Kinh Miểu tỉnh táo lại nhìn thấy cả người cậu toàn là máu và tϊиɧ ɖϊ©h͙, hôn mê bất tỉnh gọi thế nào cũng không có hồi đáp đã dọa hắn hồn phi phách lạc, ngay cả tắm rửa cũng không kịp làm, lấy khăn tắm quấn một vòng rồi đi đến bệnh viện, bác sĩ bị gọi tới phun tào trong lòng từ “Mấy kẻ có tiền lại làm mấy chuyện vô nhân tính” đến “Từ từ, người bị cưỡng ép đánh dấu sao lại là Alpha?”, thấy biểu tình khinh thường của tiểu bạch kiểm trước mặt từ khϊếp sợ đến kính nể, biểu hiện bây giờ của anh ta đã rất có đạo đức nghề nghiệp rồi.
Nam nhân trung niên ngồi ở mép giường, kiên nhẫn giải thích cho Tân Tranh biết, cậu vì bị đồng loại cưỡng ép đánh dấu mà sinh ra bài xích mãnh liệt dẫn đến mất nước nhập viện, hôn mê hết ba ngày mới hạ sốt, tuyết thể bị cắn rách và thành ruột bị tổn thương cũng đã được tiêu sưng, chỉ cần ở lại tĩnh dưỡng mấy ngày là có thể xuất viện……
Anh ta lại nhìn Kinh Miểu đang lo lắng bất an bên cạnh, cười nói thêm một câu: “Đương nhiên nếu ngài nguyện ý thì có thể ở bệnh viện thêm vài ngày, bạn lữ của ngài đã bao phòng bệnh này một tháng, chúng tôi đều sẽ phục vụ ngài mọi lúc.”