"Triệu tiên sinh, anh đến cùng muốn biết cái gì?" Kiều Nhan đi thẳng vào vấn đề trực tiếp hỏi.
Triệu Quân Khiêm tiến lên nửa bước, yết hầu khẽ động, "Kiều Nhan, tôi chỉ muốn cô nói sự thật."
Kiều Nhan: "..." Những gì tôi nói đều là sự thật, nhưng anh không tin, thế nào cũng phải muốn tôi lừa gạt mới chịu tin sao.
Hơn nữa nói chuyện thì nói, đứng gần cô như vậy để làm gì, không biết chính mình phát ra khí thế rất mãnh liệt sao, thanh âm còn từ tính như vậy, quả thực khiến cho người nghe lỗ tai ngứa ngáy.
"Anh... Thật sự có thể liên hệ với viện trưởng ở đây sao?" Kiều Nhan nghiêng người kéo dãn khoảng cách một chút xác nhận hỏi lại.
Triệu Quân Khiêm gật đầu, ánh mắt sâu hun hút nhìn cô một cái, lùi lại tạo ra khoảng cách an toàn, Kiều Nhan nhịn không được nhẹ nhàng thở ra một hơi.
"Được, tôi nói." Kiều Nhan bất đắc dĩ buông tay.
Những lời này quen thuộc như nào, còn nhớ rõ lần trước anh ta đứng trước mặt cô tra hỏi, cuối cùng cô lựa chọn 'Thẳng thắn được khoan hồng' đã nói qua hết thảy.
Hiện tại lại ở đây chuẩn bị nói thêm lần nữa, lời thoại cùng cảm giác đều giống nhau... Nói dối một lần liền kéo theo một loạt lời nói dối phía sau.
Ài, từ xưa đã có chuyện nói thật không ai tin, bây giờ lại có người ép cô phải nói dối bằng được!
Kiều Nhan lau mặt, ở dưới ánh mắt thâm thuý của đại tổng tài, bình tĩnh gật gật đầu.
"Đúng vậy. Lúc ấy, cha tôi bệnh tình nguy kịch, trong nhà lại không có tiền chữa trị, bạn trai lại một lòng đội nón xanh cho tôi, thương tâm xúc động liền ngu ngốc muốn chạy đi báo thù, sau đó ma quỷ xui khiến thế nào xảy ra sự kiện kia."
"Lúc ấy anh nói cho tôi phí bồi thường, nhìn đến 100 vạn kia tôi thật sự rất vui vẻ , nghĩ đến cha mình về sau có thể có tiền chữa bệnh, tôi liền cầm nó nhanh chóng rời đi."
"Quả thật như anh vừa thấy, tôi cầm 100 vạn kia chính vì nghĩ có thể chữa khỏi chân cho cha mình."
Kiều Nhan bụm mặt, đoán ý của đối phương rồi đem câu trả lời bổ sung hoàn chỉnh, càng có tính thuyết phục, nói xong lời cuối cùng thiếu chút nữa ngay cả cô cũng tưởng đó mới là sự thật.
Trời ơi, cô đích thị là một cô gái thanh nhã thiện lương đơn thuần, kiên cường động lòng người không hề cố ý làm ra vẻ bạch liên hoa nha.
Kiều Nhan cúi đầu, bả vai có chút run rẩy, giống như lớp mặt nạ kiêu ngạo bị phá vỡ, lòng tự trọng bị sụp đổ mà ẩn nhẫn khóc thút thít.
Trên thực tế, cô đang tự dùng sức khống chế biểu cảm trên mặt mình, để tránh bản thân không nín được cười ra tiếng.
Người đối diện cô sau khi nghe được 'Chân tướng', không có bất cứ phản ứng gì, đứng yên không có thêm động tác dư thừa nào.
Kiều Nhan nhịn không được mơ hồ suy nghĩ. Ngay sau đó, một bàn tay to lớn đặt lên vai cô, càng ngày càng nắm chặt hơn, trầm ổn mà lại hữu lực.
"Cô cùng ngươi người bạn trai trước kia bây giờ là tình huống gì?" Điểm chú ý của Đại tổng tài luôn luôn như vậy không giống với người bình thường.
"A? Ừm, trở về liền tách ra, từ rất lâu đã còn không liên lạc với nhau nữa, cả đời này cũng sẽ không gặp lại." Kiều Nhan thành thật trả lời.
Cô đã kéo tên đó vào danh sách đen, có liên hệ cũng chỉ có quỷ mới làm được, tên khốn nạn nam chủ kia phỏng chừng đang đắm chìm trong mật ngọt tình yêu với mối tình đầu, nếu không có chuyện gì thì làm sao nhớ đến mà liên hệ với cô, dù sao anh ta có liên lạc cũng không thể tìm thấy cô được.
Về việc chia tay, ngoại trừ việc cô không thể tiết lộ thân phận của bạn trai cũ, kỳ thật cô cũng không có lừa gạt thêm cái gì nữa.
Sau khi nghe xong, bàn tay lớn trên vai cô càng dùng nhiều lực hơn làm Kiều Nhan có chút khẩn trương, cảm giác giống như bị anh ta nắm sau gáy xách lên, muốn chạy cũng chạy không thoát.
Chẳng qua, hiện tại cô càng quan tâm đến việc Triệu Quân Khiêm sau khi nghe xong, anh ta quyết định thế nào.
Cô đã 'Nói thật' theo lời anh ta muốn, vậy việc nhờ viện trưởng giúp đỡ, anh ta còn giữ lời chứ?
"Triệu tiên sinh, việc liên hệ viện trưởng, ngài xem..." Kiều Nhan mặt dày nhắc nhở.
Triệu Quân Khiêm rốt cuộc cũng chịu nới lỏng tay, đứng đối diện Kiều Nhan cười nhẹ, trên khuôn mặt tuấn mỹ trở nên mị hoặc chết người, trong phút chốc toả sáng như hàng vạn bông hoa nở rộ, làm người khác kinh diễm không thốt nên lời.
Kiều Nhan cảm thấy chính mình như thế mà bị sắc đẹp mê hoặc đến ngẩn người, đợi đến khi cô phản ứng lại thì chỉ thấy Triệu Quân Khiêm lấy điện thoại ra gọi điện cho ai đó.
Anh ta chỉ hướng kia đầu nói hai câu liền tắt máy, sau đó nói cho cô biết sự việc anh đã sắp xếp xong xuôi, bác sĩ sẽ nhanh chóng đến phòng bệnh chẩn đoán cho cha Kiều.
Kiều Nhan: "..." Cảm thấy quyền thế quả thực hấp dẫn!
"Cái đó, chúng ta đi qua phòng bệnh trước, cha tôi vẫn còn chưa tỉnh, tôi có hơi lo lắng cho ông ấy." Kiều Nhan cảm ơn sau đó đưa ra đề nghị.
Triệu Quân Khiêm gật đầu, bộ dáng vô cùng ưu tú mà ngoan ngoãn phối hợp nghe theo sự sắp xếp của cô, làm cho người nào đó tâm khẽ động một chút.
Kiều Nhan nghiêng mặt tránh đi chút tâm tư này, nhớ lại kết cục của nguyên chủ khi trêu chọc anh ta không có gì tốt, nháy mắt liền đem chút rung động nhỏ bé mới dập tắt từ trong trứng nước.
Tình yêu cùng tính mạng, đương nhiên cái mạng nhỏ quan trọng hơn.
Hai người trở lại phòng bệnh, phát hiện cha Kiều đang nằm trên giường cũng đã tỉnh lại, đang tựa vào đầu giường nở nụ cười ăn cơm. Lúc bọn họ đi vào, nụ cười trên mặt ông càng lớn.
"Người này chính là Triệu tổng sao? Cảm ơn ngài đã chiếu cố Tiểu Nhan nhà tôi, hôm nay gặp được ngài tôi thật yên tâm." Cha Kiều cảm khái nói.
Kiều Nhan nhìn ra, đây là lần đầu tiên sau khi chuyển đến bệnh viện lớn ở Ma Đô ông thật lòng mỉm cười, không giống nụ cười gượng gạo trước đó, bây giờ cả người đều tràn đầy thoải mái suиɠ sướиɠ.
Mặc dù lúc trước ông nói tin tưởng lý do thoái thác của con gái nhưng thật ra trong lòng vẫn có chút nghi hoặc, lo lắng cô cứng rắn chống đỡ gánh nặng mà cố ý lừa bọn họ thì sao?
Tuy rằng sự thật là như thế, nhưng bây giờ anh tuỳ tiện nói dối giúp cô một chút cũng không sao, ít nhất giúp cha cô không có phiền não, thể xác và tinh thần được thả lỏng, dễ dàng hơn phối hợp điều trị cùng bác sĩ, đối với ông ấy đặc biệt có lợi.
"Phải." Triệu Quân Khiêm gật đầu tự nhiên đáp, chỉ là lời nói kia cũng ẩn chứa mang nghĩa khác.
Ít nhất vào tai thư ký Lý tuyệt đối không giống với ý tứ mà cha Kiều hiểu, trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, khác biệt rất lớn.
Tương tự như vậy, Kiều Nhan cũng khó tránh khỏi hiểu sai, nhưng một giây sau, cô tự ép chính mình hiểu ra, xem nhẹ hàm ý khác trong câu nói kia, chỉ xem như bản thân không nghe ra.
"Cha, vừa rồi Triệu tổng đã hỗ trợ liên hệ với bác sĩ rồi, lát nữa thôi bọn họ sẽ đến đây xem bệnh cho cha, cha không cần lo lắng, có vấn đề gì thành thật trả lời là được, y thuật của họ rất cao, khẳng định sẽ chữa khỏi bệnh cho cha."
Kiều Nhan nói ra những lời này khiến cha mẹ Kiều vui sướng tột cùng, nhất thời ánh mắt sáng choang, cũng làm cho em trai nhỏ càng cảm thấy ông chủ của chị là người đặc biệt tốt.
"Việc này chúng tôi thật không biết phải cảm tạ ngài như thế nào, Triệu tổng chính là đại ân nhân của gia đình chúng tôi, nếu không, ngài cho tôi dập đầu cảm tạ ngài?"
Mẹ Kiều nói xong đã muốn hùng hổ đứng lên quỳ xuống trước mặt ân nhân, trước mắt đây chính là phương thức duy nhất mà bà có thể nghĩ đến để biểu hiện hết lòng cảm ơn của bà với người ta.
Cha Kiều thấy vậy lập tức bảo Kiều Lỗi cũng làm theo, phải cảm tạ thật tốt vị cứu tinh của nhà họ.
"Đừng làm vậy, hai bác không cần khách sáo." Triệu Quân Khiêm lập tức khom lưng đem người ngăn lại, thư ký Lý nhanh chóng tiến lên hỗ trợ đỡ mẹ Kiều dậy, thuận tay kéo luôn cả em trai Kiều.
Kiều Nhan lúc này mới lên tiếng khuyên nhủ, "Mẹ, bác sĩ sắp tới đây rồi, trước tiên nên nhanh chóng dọn dẹp nơi này một chút, Triệu tổng là người tốt chúng ta về sau còn rất nhiều thời gian cảm tạ ngài ấy."
Lại nói, cảm tạ đối phương giúp đỡ, cũng không cần hèn mọn dập đầu quỳ lạy như vậy đâu.
Có chuyện quan trọng hơn, mẹ Kiều lập tức bị di dời sự chú ý, lại cảm ơn Triệu Quân Khiêm một chút sau đó vội vàng chỉ đạo cha Kiều Nhanh chóng ăn xong rồi nằm xuống, bảo Kiều Lỗi nhanh chóng thu dọn hộp cơm rồi vứt hết rác ra ngoài, cũng thuận tay quét dọn qua một lần.
Kiều Nhan muốn giúp đỡ, lại bị mẹ Kiều đẩy sang một bên, gọi cô sang bên kia nói chuyện thật tốt với ông chủ, Kiều Nhan có chút nghẹn họng không biết nói gì.
Những chuyện nên nói về cơ bản cô đã nói hết với vị đại tổng tài này rồi, còn những chuyện không nên nói, cả đời này hẳn là đến chết cô cũng sẽ không mở miệng, còn có cái gì để nói nữa cơ chứ, cũng không phải thật sự quan hệ ông chủ cùng nhân viên.
Trực tiếp mà nói quan hệ của hai người cũng chỉ là vui chơi qua đường, chỉ từng qua đêm với nhau một lần, ở chung một chỗ quả thực có chút xấu hổ.
May mà bác sĩ tới rất nhanh, từ lúc Triệu tổng gọi điện thoại tới, cũng chưa đến mười phút.
Hơn nữa, không chỉ có mình bác sĩ Lương mà ông còn dẫn tới vài chuyên gia uy tín, cùng một đội ngũ y tá bác sĩ chuyên môn, để kiểm tra, phân tích tình trạng bệnh tình của bệnh nhân đồng thời đưa ra phương án chữa bệnh cho cha Kiều, mỗi người tương ứng đều là người đứng đầu vị trí đó, đội hình không thể không nói quá cường đại.
Bác sĩ Lương dẫn một nhóm người mặc áo blouse trắng bước vào phòng bệnh, mắt thấy Triệu Quân Khiêm trước tiên. Cảm giác được đôi mắt loé lên từ phía sau đôi kính, gật đầu với anh xem như đã hiểu ý, cũng không có nói thêm cái gì, chỉ là thái độ đối với bệnh nhân lần này coi trọng hơn chút.
Có thể làm phiền viện trưởng tự mình thông báo, còn trực tiếp điều một tổ bác sĩ nhỏ đến, chắc chắn không phải chỉ là bệnh nhân đơn giản. Hơn nữa lại liên quan đến Triệu tổng, ông đây cũng không dám chậm chạp.
Hành động lần này cũng làm mấy bệnh nhân trong phòng kinh ngạc sợ hãi, cũng có mấy bệnh nhân và người nhà có số khám của bác sĩ Lương cũng bắt đầu chen lấn qua bên kia xem chính chủ, nhân cơ hội này để ông ấy khám cho người nhà mình một chút.
Bọn họ nghĩ rất hay, đáng tiếc lại bị y tá đi theo chặn lại, không cho tuỳ ý đến gần, để tránh ảnh hưởng tới việc kiểm tra chẩn đoán.
Trong lúc bác sĩ Lương đang lật bệnh án cùng báo cáo kiểm tra của cha Kiều trước kia, bị một loạt âm thanh ồn ào náo nhiệt bên ngoài làm mày nhíu lại. Quay đầu phân phó trợ lý một câu, chuẩn bị chuyển cha Kiều đến phòng đơn một người, ông ấy cũng hỏi qua ý kiến người nhà trước khi hành động.
"Có thể ở phòng đơn yên tĩnh thì càng tốt, viện phí không phải là vấn đề." Kiều Nhan lập tức cam đoan.
Nếu không phải nhập viện khi không còn phòng đơn, cô cũng sẽ không để cho cha Kiều ở phòng này, không thích hợp cho việc dưỡng bệnh lâu dài.
Nghe những lời này của cô, Bác sĩ Lương trong lòng có chút suy đoán, không phải còn có Triệu tổng sao, đối phương làm chủ sản nghiệp lớn , còn có thể thiếu đi một chút viện phí chữa bệnh này sao?
Quả nhiên có quan hệ sự việc trở nên dễ dàng, cha Kiều rất nhanh được đẩy đến phòng bệnh trên tầng yên tĩnh thoáng mát , cũng nhanh chóng được bác sĩ kiểm tra một lượt.
Kiều Nhan đi ra, ngồi nghỉ ngơi trên ghế ở của phòng thơ thẩn ngẩn người.
Chốc lát suy nghĩ, cô suy xét tài khoản ngân hàng của chính mình, cảm giác mình thật sự là tiêu tiền như nước, đợi đến lúc chân cha Kiều chữa khỏi còn phải nhanh chóng cho em trai Kiều trị chân, phỏng chừng đến lúc đấy cũng phải nằm viện, khắp nơi đều là chỗ tiêu tiền.
Kiều Nhan nhìn thẻ ngân hàng nhanh chóng giảm bớt mấy con số, cảm giác mình còn phải nhanh tìm được công việc, có nguồn thu nhập mới tốt, để ngừa cuối cùng không đủ tiền.
Trong phòng bệnh, các bác sĩ chẩn đoán còn chưa kết thúc, mẹ Kiều là vợ không cần nhiều kiêng dè, em trai Kiều còn là nhỏ không cần câu nệ, hai mẹ con ở lại bên trong giúp cha Kiều làm kiểm tra.
Vì thế nhân cơ hội này, Kiều Nhan dùng điện thoại xem qua các trang web tuyển dụng, bắt đầu tìm kiếm công việc thích hợp.
Nguyên chủ tốt nghiệp đại học tài chính, lúc ấy cho rằng chuyên ngành này rất chuyên nghiệp khẳng định kiếm được rất nhiều tiền, vì thế liền báo danh, kết quả may mắn trúng tuyển.
Công việc này quả thực có thể kiếm được nhiều tiền, thế nhưng để được như vậy vẫn cần bối cảnh cùng năng lực thật sự. Mấy thứ này, Kiều Nhan một chút đều không có, dứt khoát bị loại bỏ.
Chỉ có thể coi như cầm tấm bằng không tệ này tìm một công việc nhỏ trước.
Một bên Kiều Nhan xem xét tin tức tuyển dụng trên mạng thích hợp, một bên ở trong lòng yên lặng tính toán.
"Cô muốn tìm việc làm?" Bên cạnh đột nhiên có người lên tiếng hỏi, không khỏi dọa cô giật mình.
Kiều Nhan che ngực đang đập liên hồi quay đầu nhìn, quả nhiên là vị đại tổng tài, trách không được vừa rồi nghe thanh âm quen thuộc như vậy.
Triệu Quân Khiêm hất cằm lên chỉ chỉ màn hình di động ý bảo Kiều Nhan trả lời vấn đề của anh.
Kiều Nhan định thần, gật đầu trả lời, "Đúng , tôi đang cần kiếm tiền sinh hoạt, không thể chỉ có ra mà không có vào." Miệng ăn núi lở không được.
"Ngài không phải mới vừa đi rồi sao?" Kiều Nhan tắt di động hỏi.
Vừa mới đưa cha Kiều lên lầu, cô liền phát hiện anh ta cùng Thư ký Lý đi ra, cô chạy theo không kịp, còn tưởng rằng hai người trực tiếp đi rồi.
"Bây giờ đi, hẹn gặp lại." Triệu Quân Khiêm khuôn mặt buông xuống, ánh mắt dừng ở trên người trước mắt, nhẹ nhàng nói.
Kiều Nhan thuận thế khoát tay, cũng lại tỏ vẻ lòng biết ơn, "Cảm ơn ngài hôm nay trợ giúp, hẹn gặp lại."
Không gặp lại càng tốt.
Kiều Nhan là hi vọng như thế, nhưng là đối phương rõ ràng không cảm nhận được, trước khi đi còn đưa cho cô danh thiếp.
"Đây là phương thức liên lạc, tập đoàn Thịnh Hải hiện tại đang tuyển người, nếu như cô muốn nhận công việc này có thể trực tiếp tới tìm tôi." Lưu lại tấm danh thiếp kia, Triệu Quân Khiêm quay người rời đi.
Kiều Nhan nhìn bóng dáng anh ta đi xa , cảm giác cầm danh thiếp có chút phỏng tay.
Muốn tiện tay ném vào thùng rác, lại cảm thấy như vậy đối đãi với người đã giúp đỡ mình có chút cạn tình cạn nghĩa, cuối cùng tùy tiện nhét vào trong túi, cùng thẻ ngân hàng đặt cùng nhau, có lẽ từ nay về sau cũng sẽ không bao giờ cần động đến nó nữa.
Triệu Quân Khiêm ngồi trên xe rời khỏi bệnh viện, Thư ký Lý đi sát theo sau bắt đầu báo cáo những chi tiết thăm dò được từ mẹ Kiều.
"Kiều tiểu thư từ nhỏ tướng mạo xuất chúng, nhân phẩm, học vấn đều ưu tú, gia đình nghèo khó, sơ trung nhận được học bổng từ một công ty thiết lập từ thiện xã hội, một đường thuận lợi thi đậu Đại học tài chính kinh tế, chuyên nghành là tài chính học..."
Theo thanh âm vững vàng của thư ký Lý, cuộc đời nguyên chủ cơ hồ bị nêu ra sạch sẽ, may mà thân phận bạn trai cũ không bị đào ra, kỳ thực bố mẹ Kiều căn bản cũng không biết đấy là người nào.
Dưới tình huống như vậy, nếu thư ký Lý cho người điều tra, Kiều Nhan nghĩ sự việc kia rất khó mà che giấu.
Mà Triệu Quân Khiêm biết cô không thích có người tự tiện điều tra mình, cho nên không có cho người điều tra đây là quyết định của hắn.
Lần này cũng chỉ nghĩ thông qua người nhà của cô đơn giản hiểu rõ cô hơn một chút, kết quả xác định cô quả thật là người như anh suy nghĩ, một cô gái ngoan ngoãn.
Hôm đó là anh đã hiểu lầm cô.
"Chuyện này dừng ở đây, chú ý đến phòng nhân sự, đến lúc đó... , Nếu cô ấy tới thì liên lạc lại cho tôi."
Triệu Quân Khiêm dứt lời, xe Maybach đồng thời như bay mà chạy đi, rất nhanh đã không thấy tăm hơi.
Ở bên này, Kiều Nhan đã tìm được mấy cái thông báo tuyển dụng thích hợp, lần lượt gọi điện thoại đến từng nơi xác định thời gian phỏng vấn.
Chờ cô đi làm, Cha Kiều ở đây căn bản là vẫn có thể.
Bác sĩ Lương tự mình kiểm tra bệnh tình hiện tại của Cha Kiều, hiểu rõ được tình hình. Trước tiên cần phẫu thuật, sau đó đề ra phác đồ điều trị thích hợp có thể đem bệnh này chữa khỏi.
"Cám ơn Bác sĩ Lương, đã làm phiền đến ông ." Kiều Nhan chân thành cúi người cảm ơn.
Bác sĩ Lương không dám nhận cái lễ này, nghiêng người tránh khỏi, sau đó dặn dò một hộ lý của cha Kiều chế độ ăn uống cụ thể , xong cùng với đoàn chuyên gia vội vàng rời đi.
Tục ngữ có câu : Có áp lực liền có động lực, bệnh nhân này được cả viện trưởng lẫn Bác sĩ Lương coi trọng, các bác sĩ khác nhanh chóng tăng ca làm việc ngày đêm, sang ngày thứ hai đã đưa ra được phác đồ điều trị cụ thể cho cha Kiều.
Sau khi Cha Kiều được xác định thân thể bình thường, ngay buổi chiều liền được đẩy vào phòng phẫu thuật chấp nhận giải phẫu.
Bác sĩ Lương tự mình tiến hành, dẫn dắt đoàn đội của mình từ chiều bận rộn đến buổi tối, bảy tám giờ qua đi cuối cùng đèn phòng phẫu thuật cũng tắt
"Các bác sĩ đã vất vả rồi, cha tôi hiện thế nào?" Kiều Nhan vội vàng nghênh đón hỏi.
Bác sĩ tháo khẩu trang, đưa ra cho cô một nụ cười nhẹ nhõm, tuyên bố, "Cuộc phẫu thuật hết sức thuận lợi, người nhà có thể yên tâm"
"Tốt, tốt quá rồi, cám ơn bác sĩ, cám ơn bác sĩ." Mẹ Kiều cùng em trai Kiều nghe xong thiếu chút nữa xúc động khóc lên, rối rít cảm ơn bác sĩ, trong lúc nhất thời vui vẻ khoa tay múa chân.
Sau đó, Cha Kiều an toàn được y tá đẩy ra nhưng thuốc mê vẫn chưa hết tác dụng nên ông vẫn chưa tỉnh lại.
Kiều Nhan ở lại thêm một ngày, xác định cha Kiều không còn nguy hiểm tính mạng, phẫu thuật hết sức thành công , cô bắt đầu đi ra ngoài tham gia phỏng vấn, tìm được việc làm.
Đương nhiên việc này là gạt người trong nhà yên lặng mà tiến hành, cha Kiều đang trong thời kỳ dưỡng bệnh, Mẹ Kiều cùng Kiều tiểu đệ đều ở đây chăm sóc, không nhận ra được điểm gì khác thường.
Công việc cô tìm được là làm trợ lý ở một công ty hành chính, đợi đến khi cô đi làm ổn định, tình hình cha Kiều đã có chuyển biến tốt.
Kiều Nhan rất nhanh hoàn thành hồ sơ đi làm, một bên cố gắng làm quen bầu không khí nơi công sở, một bên tìm đến bác sĩ Lương thỉnh cầu chữa trị vết thương cho em trai Kiều.
"Kiều tiểu thư, em trai cô tuổi còn nhỏ, chữa trị quả thực cũng không khó, chỉ cần đưa khớp xương ngày trước mở ra lần nữa lắp lại, dưỡng thương thật tốt đảm bảo chân có thể trở lại như cũ, chỉ có điều quá trình này vô cùng đau đớn."
Bác sĩ Lương tay ngắm nghía bản chụp X quang, hòa nhã hướng Kiều nhan giải thích.
Thực ra chân của em trai Kiều chữa trị không khó , chủ yếu là em ấy có thể chịu đựng được loại đau đớn này hay không, cho dù có thể sử dụng thuốc tê nhưng cũng không kéo dài được lâu.
"Em có thể, chị, em chấp nhận điều trị, vừa lúc cùng cha cùng nhau dưỡng thương." Kiều Lỗi thần sắc chờ mong, đôi mắt lấp lánh nhìn Kiều Nhan.
Nếu bản thân em ấy đã đồng ý, Kiều Nhan dứt khoát gật đầu ký giấy cam kết chữa trị. Bác sĩ Lương lập tức xem xét thời gian, vẫn như lúc trước kiểm tra cho cha Kiều, chẳng qua lần này đối tượng đổi thành Kiều Lỗi.
Mặc dù đó chỉ là một cái vết thương ở chân do không chữa trị kịp thời, vết thương không lành hẳn, nhưng ông vẫn cẩn thận cùng một đoàn chuyên gia trao đổi đưa ra phương án điều trị cụ thể, cũng nhanh chóng đưa bệnh nhân tiến hành phẫu thuật.
Vì thế, không quá hai ngày, cha Kiều liền được chuyển sang phòng bệnh hai người , người còn lại chính là Kiều Lỗi, hai cha con ở cùng một chỗ tiện cho mẹ Kiều chăm sóc.
Kiều Nhan vốn lo lắng mẹ cô một người chăm hai bệnh nhân không xuể, bận rộn đi tới đi lui cả ngày muốn mời hộ lý hỗ trợ, ai ngờ bị mẹ Kiều ra sức cự tuyệt.
"Thuê thêm hộ lý làm gì, con cứ tiêu tiền bậy bạ, một mình mẹ tự mình lo được." Mẹ Kiều tự tin dõng dạc trả lời.
Trải qua nhiều ngày như vậy, mọi ngóc ngách bệnh viện không còn xa lạ với bà, bà còn làm quen được các cô thu phí ở căng tin, thậm chí còn có thể cùng y tá bác sĩ trao đổi, trò chuyện tiện thể chăm sóc ổn thỏa hai bệnh nhân trong nhà.
"Bọn họ đường đường là hai người đàn ông, con định mời hộ lý nào? Nếu là nam, mẹ ở đây làm sao thoải mái, nếu là nữ, mẹ làm sao yên tâm để họ chăm sóc cha cùng em trai con chứ. Còn không bằng để mẹ chăm sóc hai người bọn họ vừa thoải mái lại tự tại."
Mẹ Kiều cũng không phải hoàn toàn tiếc tiền, mà bà ấy cũng đã xuy xét đến nhiều mặt, chung quy cũng là tại bệnh viện lớn gặp qua bao nhiêu loại người, ánh mắt đến cảm xúc đều lạnh lùng đến trống trải.
Trải qua chuyện này, chờ bà trở về nhà, có thể ở trong thôn cả một đời.
Vì thế Kiều Nhan bỏ đi ý định muốn thuê hộ lý, đưa thêm cho mẹ Kiều một ít tiền, sau đó toàn lực cố gắng trong công việc mới.
Mẹ Kiều thấy con gái có gì đó khác thường, nhân lúc cô đến bệnh viện liền giữ lấy hỏi han tình huống.
"Mẹ không cần lo lắng, con đã hết ngày nghỉ phép rồi, công việc ở công ty cũng chưa sắp xếp xong, hơn nữa khoảng thời gian này còn chăm sóc cha cùng em trai, cho nên con có chút bận rộn, chờ mọi việc ổn thỏa con sẽ tốt thôi."
Kiều Nhan dựa theo tình tiết phát sinh mà tìm lý do, thành công trấn an mẹ Kiều, sau đó cha Kiều cũng biết, vì sự kiêu ngạo của con gái, bọn họ cũng bắt đầu cố gắng phối hợp y tá bác sĩ điều trị vết thương thật tốt, tranh thủ không làm cản trở cô.
Có Mẹ Kiều chăm sóc, Kiều Nhan thoải mái hơn rất nhiều, công việc ở bệnh viện gần như cô không cần để ý, chỉ cần chờ vết thương của hai người khỏi hẳn, rồi thu xếp thủ tục ra viện cho hai người là được.
Chỉ là lúc này có chút rắc rối, tên đầu heo ngu ngốc lại tìm tới.
Kiều Nhan hòa nhập với công việc mới rất nhanh, bởi vì cô có lợi thế về mặt ngoại hình nên trong công ty rất được mọi người hoan nghênh, vì thế trong công việc cũng được rất nhiều người giúp đỡ, học hỏi hay làm việc đều rất thuận lợi.
Nếu chuyện gì cũng diễn ra trôi chảy như vậy, có lẽ tương lai Kiều Nhan sẽ sớm được thăng chức, có thể lo cho cha cùng em trai Kiều tốt hơn, từng bước ở Ma Đô đứng vững gót chân, tương lai dài lâu.
Nhưng tất cả sự tốt đẹp mà cô tưởng tượng còn chưa thực hiện được đã bị tên đầu heo này đánh vỡ.
Triệu Cảnh Hàn tìm tới.
Lúc ấy Kiều Nhan đang đi làm, cùng các chị gái đồng nghiệp đang cùng nhau bàn luận về công việc cùng sắp đẹp, ngồi nhàn nhã trong văn phòng uống cà phê gõ bàn phím máy tính, cuộc sống hết sức thảnh thơi.
Bỗng nhiên, chị gái lễ tân chạy vào bảo bên ngoài có người tìm cô, còn là một anh chàng rất đẹp trai.
Cả văn phòng nhất thời trêu chọc, hỏi cô có phải bạn trai tìm tới hay không, không cần che giấu, bọn họ cũng muốn xem anh ta thế nào, xem xem anh ta đẹp trai ra sao.
Kiều Nhan tỏ vẻ trước nay cô vẫn độc thân, đào đâu ra người bạn trai nào, chắc là có bạn khác giới nào đó tìm cô có chút chuyện.
Cô cho rằng người đến là đại tổng tài Triệu Quân Khiêm, chung quy ở thành phố đông đúc này người quen của cô cùng không nhiều, cũng chỉ có anh ta là người bạn khác giới mà cô quen biết, hơn nữa giá trị nhan sắc lại vô cùng cao.
Nhưng đợi đến lúc cô ra ngoài, nhìn đến đại gia đang ngồi ở sofa trước sảnh chờ, cô liền giật mình, không phải tên đầu heo bạn trai cũ Triệu Cảnh Hàn thì còn có thể là ai.
"Anh tìm tôi có chuyện gì?" Kiều Nhan sắc mặt không tốt đi qua hỏi.
Cô đã chạy tới Ma Đô cách xa Bắc Kinh cả nghìn dặm, vì sao anh ta còn có thể tìm đến đây, chẳng lẽ là âm hồn không tan dính mãi người cô sao.
Trong đầu Kiều Nhan vừa rồi chợt lóe lên suy nghĩ không đi lên gặp mặt anh ta, trực tiếp rời khỏi công ty.
Nhưng cô vừa mới vừa vào đây làm việc, cố gắng nỗ lực thích ứng với bầu không khí ở đây, vất vả hòa nhập cùng mọi người, tháng lương đầu tiên cũng còn chưa nhận được, vậy làm sao anh ta có thể tìm thấy nơi này, bước tiếp theo không chừng còn tìm được địa chỉ bệnh viện bên kia.
Đến lúc đó người trong nhà nhìn thấy anh ta, những lời nói dối kia của cô chẳng phải là sẽ bị vạch trần hết tất cả hay sao.
Kiều Nhan không muốn tỏ ta sợ hãi anh ta mà chạy trốn như chuột trốn mèo, càng không muốn để cho anh ta cùng gia đình cô gặp mặt, cô chỉ có thể cứng rắn đối diện, nhìn xem anh ta đến cùng muốn làm cái gì.
"Kiều Nhan, rốt cuộc tôi cũng tìm được cô." Triệu Cảnh Hàn vừa gặp mặt đã đem người giữ chặt, gương mặt bất mãn chất vấn, "Vì sao cô không nghe điện thoại của tôi, vì cái gì cô chạy đến tận đây? Cô có biết tôi tìm cô bao lâu không hả?"
Bạn gái không nói lời nào liền lặng yên không một tiếng động chạy trốn, quả thực là quá không hiểu chuyện!
Kiều Nhan nghe anh ta nói năng hợp tình hợp lý liên tục chất vấn cô, nhịn không được trợn trắng mắt, muốn thoát ra khỏi móng vuốt của anh ta nhưng lại không thành công.
"Anh thả tôi ra, chúng ta không phải đã chia tay rồi sao, anh tìm tôi làm cái gì, đi tìm người tình thân ái Nhã Nhã của anh đi, đừng để ý đến tôi là tôi đã cảm ơn ngài lắm rồi."
Lời cô nói ra rõ ràng dễ hiểu nhưng tên cẩu nam chủ này vì cái gì vẫn nghe không hiểu tiếng người!
Lời nói vừa rồi quả thật nói rất rõ ràng, nhưng là Triệu Cảnh Hàn lại cho rằng cô đang ghen cùng khoe mẽ, trên khuôn mặt tuấn tú không khỏi xuất hiện vài phần ý cười.
"Kiều Nhan, anh biết em không thích anh cùng Nhã Nhã ở cùng nhau, nhưng em phải hiểu được, bạn gái của anh vẫn là em, từ đầu tới cuối đều chưa từng thay đổi." Triệu Cảnh Hàn thâm tình nói.
Nhưng mà Kiều Nhan không hề bị cảm động, ngược lại càng cảm thấy ghê tởm cả người rùng mình một cái, nổi cả da gà.
"Anh được lắm, tôi không phải bạn gái của anh, bạn gái anh làm phiền đi tìm người khác, việc đó không có liên quan đến tôi."
Kiều Nhan dùng sức thoát khỏi, làm sao có khả năng cô sẽ còn nguyện ý trở lại lúc ban đầu, can thiệp đến trò chơi tình thú anh yêu em em yêu anh của đôi cẩu nam nữ chủ này cơ chứ.
Muốn cô ngoan ngoãn làm bia đỡ đạn cho cô ta? Nghĩ hay lắm.
Cái gì gọi công ty lớn chính là người qua người lại thực bận rộn, trong lúc hai người ở đại sảnh tranh chấp lôi kéo, đã có không ít người chú ý tới bên này, trong đó có rất nhiều đồng nghiệp nhận ra Kiều Nhan, thậm chí còn có người chạy đến văn phòng của cô tìm hiểu thêm chút tin tức.
Bọn họ nhìn đến Kiều đại mỹ nhân cùng một đại soái ca ăn mặc sang trọng dây dưa, còn tưởng rằng hai người có quan hệ bạn bè, nháy mắt mọi người ăn dưa bát quái khắp nơi, tin tức không đến một tiếng đã truyền đi khắp công ty, cho nên chuyện này mọi người đều biết.
Bên này Kiều Nhan còn đang tức giận đến trừng mắt với Triệu Cảnh Hàn muốn anh ta buông tay cô ra.
Anh ta có bệnh thần kinh sao, hôm nay cô mặc bộ đồ công sở rất đẹp, đều đã bị anh ta lôi kéo đến nhăn nhúm hết cả ra.
"Anh rốt cục muốn thế nào, bỏ qua tôi được không?" Cô xuống nước một lần rồi lại một lần nhưng đối phương giống như không nghe thấy, chỉ sống trong thế giới của chính mình, còn tưởng là cô đã mềm lòng.
Không thể không nói, não tàn là bệnh, phải trị!
"Ngoan ngoãn theo anh trở về, Vương Tĩnh cùng Tiểu Thu bọn họ đều rất nhớ em." Triệu Cảnh Hàn nói xong liền kéo cô ra ngoài.
Kiều Nhan nhanh chóng giữ chặt sô pha, có chết cũng không chịu buông tay, đồng thời trong lòng gấp đến độ không biết nói gì.
Anh ta nói dối cũng không cần viết nháp, lúc trước cô muốn rời đi, Vương Tĩnh còn giúp cô đòi lại chút phí chia tay, bây giờ làm sao có khả năng mong cô trở lại cái vũng bùn kia!
Về phần Thu tỷ, trừ lần cô xin thuốc tránh thai đó, căn bản bọn cô cũng không tiếp xúc gì khác, nhớ thương cái rắm ấy.
Lý do vụng về như vậy mà nam chủ cũng nói ra được, nhìn anh ta một bộ dáng vội vã kéo cô trở về, còn không biết ở Bắc Kinh còn có chuyện gì đang chờ cô đâu.
Không trở về không trở về, cô kiên quyết không trở về!
Nhưng nói suông không giải quyết được vấn đề, cuối cùng tranh chấp dẫn đến động tay chân, Kiều Nhan tức giận không cẩn thận cào mặt Triệu Cảnh Hàn bị thương, việc này chả khác gì chọc vào tổ ong vò vẽ.
Triệu Cảnh Hàn trở nên không có kiên nhẫn, lập tức gọi tài xế cùng đám vệ sĩ lái xe đến đây, không để ý Kiều Nhan đang giãy dụa mắng chửi, trực tiếp đem người khiêng lên chuẩn bị mang đi.
Mấy người ở đại sảnh vốn còn đang xem náo nhiệt, mấy đồng nghiệp bên trong cũng mải mê bát quái, đột nhiên nhìn đến loại này tư thế này, có chút bất ngờ không kịp phản ứng.
Trời ơi, hiện tại mấy anh chàng đẹp trai đang thịnh hành trò chơi cưỡng chế người yêu sao? Thật bá đạo, bạn gái không nguyện ý liền bế đi!
"Hóng hớt cái gì, nhanh chóng thông báo lãnh đạo đến đây, lỡ như là bắt cóc thì phải làm sao?" Nhân viên đi ngang qua mắt thấy người đẹp mới đến sẽ bị mang đi như vậy, nhanh chóng gõ tỉnh em gái lễ tân.
"Aa, gọi... gọi, không thể nào là bắt cóc được, anh ấy đẹp trai như vậy, làm sao có thể bắt cóc con gái, chắc chỉ là mâu thuẫn nam nữ mà thôi."
"Cô còn ở đấy mà cãi!"
"... ..."
Đợi đến khi lãnh đạo chạy tới thì Kiều Nhan đã bị nhóm người của Triệu Cảnh Hàn mang đi.
Nếu không phải theo sau anh ta còn có có luật sư, chứng minh danh nghĩa bạn trai của Kiều Nhan rồi hoàn tất thủ tục nghỉ việc cho cô, có khi lãnh đạo đã báo cảnh sát tìm người rồi.
Mà Kiều Nhan lúc ấy đã ngồi trên máy bay trở về Kinh Thị, toàn bộ khoang hạng nhất xa hoa đều bị Triệu Cảnh Hàn bao trọn, muốn giả vờ bị trói tìm người khác cầu cứu cũng không được.
*Kinh Thị: Bắc Kinh đó, còn Ma Đô là Thượng Hải
"Triệu Cảnh Hàn, anh có bệnh sao, tôi đã nói chia tay, anh còn đến trêu chọc tôi làm gì, anh không biết đây là giam cầm phạm phám hay sao? Là phạm pháp đó !" Kiều Nhan khó thở hô lên.
Cha mẹ Kiều còn đang ở bệnh viện Ma Đô, nếu như có chuyện, tìm không thấy cô thì phải làm sao, tên khốn nạn đáng chết nam chủ bắt cô trở lại, hiện tại cô đang trên máy bay, ngay cả việc gọi điện thoại báo bình an cũng không được.
Chẳng qua, cô cũng không dám gọi điện trước mặt Triệu Cảnh Hàn, lỡ như anh ta biết chuyện của nhà cô, có cớ lấy ra uy hiếp, chẳng phải cô sẽ ở thế bị động sao.
"Kiều Nhan, em không cần lại cố tình gây sự, em hãy ngoan ngoãn theo anh trở về, yên tâm làm bạn gái của anh, em thích cái gì anh đều có thể cho em, ghen cũng phải có mức độ, lạt mềm buộc chặt chiêu này cũng cũ lắm rồi không có tác dụng nữa đâu ." Triệu Cảnh Hàn đen mặt trách cứ.
Anh ta kiêu ngạo bá đạo, cùng người vừa rồi ôn nhu dụ dỗ cô ở trước đại sảnh công ty hoàn toàn khác nhau, rõ ràng kéo quần lên liền không nhận người, buông chén xuống liền mắng chửi người ta ích kỷ, lương bạc người khác, ai dám tin anh ta!*
* trên bàn nhậu thì là anh em, buông chén xuống liền mắng chửi đâm lén người khác.
Kiều Nhan kiên quyết không trả lời những sai lầm anh ta buộc tội cho cô, cũng không có cách nào trốn thoát, đơn giản mặt lạnh hờ hững không thèm nhìn anh ta, tâm mệt đến nỗi lười phản ứng lại, dù sao nói cũng không thông, vậy thì nói làm gì uổng phí sức lực, cô vẫn nên suy nghĩ lúc xuống máy bay làm sao tìm được cơ hội chạy trốn thì hơn.
Muốn chạy trốn cần rất nhiều sức lực, Kiều Nhan cũng sẽ không học cách làm ngu ngốc của nữ chủ tuyệt thực kháng nghị, tiếp viên hàng không bưng lên đồ ăn cô đều ăn sạch sẽ, quyết định ăn vào mới có sức chạy trốn.
Ai ngờ Triệu Cảnh Hàn không biết xấu hổ như vậy, anh ta trực tiếp bỏ thuốc ngủ vào đồ ăn.
Sau khi ăn cơm xong Kiều Nhan liền không nhịn được đầu óc mơ màng buồn ngủ, tựa vào ghế liền ngủ bất tỉnh nhân sự lúc nào không biết, khi tỉnh lại đã ở trên xe rồi.
"Đến Kinh Thị rồi ?" Kiều Nhan mặt không đổi sắc hỏi.
Giọng nói của cô rất bình tĩnh, giống như là đã muốn bỏ qua chuyện ghen tuông trêu đùa hành xử như gánh xiếc, khiến Triệu Cảnh Hàn đang ngồi bên cạnh vừa lòng không ít.
"Ừ, hiện tại trở về biệt thự của anh, tạm thời em ở tại chỗ đó." Anh ta giải quyết dứt khoát, tựa như khoảng thời gian ngày xưa ở chung với nguyên chủ vậy, căn bản sẽ không cân nhắc đến cảm giác của cô.
Kiều Nhan lười không muốn nói cái gì nữa, chỉ là đang giữ thái độ hòa nhã như muốn chịu thua, cố tình làm đối phương lơ là cảnh giác rồi tìm cách chạy trốn.
Trải qua chuyện này, cô đã quyết định, phải tìm cơ hội hung hăng dạy dỗ cho tên nam chủ luôn nghĩ mình là đúng này, cô nhất định phải dạy cho anh ta biết cách làm người.
Tên đầu heo, chờ đấy, cô rất nhanh sẽ cho anh ta biết thế nào là trêu chọc người khác!
Kiều Nhan suy đoán, tên bệnh thần kinh này mang cô về đây chắc hẳn sẽ liên quan đến ánh trăng sáng tình đầu của anh ta, chẳng hạn như làm bia đỡ đạn.
Kiều Nhan có tính toán, đè nén hết lửa giận, đối với sự sắp xếp của Triệu Cảnh Hàn không có nhiều phản kháng.
Cho dù cô có phản kháng, cũng sẽ chỉ như trứng chọi với đá, không mang lại kết quả gì.
Triệu Cảnh Hàn mang theo một đám vệ sĩ một đường đem Kiều Nhan đưa đến biệt thự của anh, toàn bộ hành trình đều có người trông giữ, Kiều Nhan căn bản không tìm được cơ hội thoát thân.
"Em ngoan ngoãn đợi ở trong này, chờ hai ngày nữa sẽ có một cái yến hội, anh sẽ đưa em đến đó, đến lúc đó Vương Tĩnh cũng ở đấy, cùng mấy cô ta trò chuyện thật tốt là được." Trước khi đi Triệu Cảnh Hàn còn phân phó một phen.
Kiều Nhan nhịn không được châm chọc anh ta một câu "Vì cái gì không để Hứa Nhã Nhã đi cùng anh đi, cô ta hẳn là phải rất thích việc này."
"Cô ấy ứng phó không được." Triệu Cảnh Hàn vừa nghe tới việc này liền bốc hỏa, bộ dáng hết sức buồn rầu, thoạt nhìn không nghĩ Kiều Nhan sẽ lại đề cập đến vấn đề này, anh quay đầu lên xe liền rời đi.
Kiều Nhan bị giam giữ ở đó, bên người đi theo hai vệ sĩ cao lớn thô kệch, cộng thêm mấy người giúp việc cao to khỏe mạnh, muốn chạy trốn phỏng chừng rất khó.
Triệu Cảnh Hàn tên chó má này, hiển nhiên anh ta vẫn không yên tâm với cô , sắp xếp bên cạnh cô nhiều người như thế có khác gì đang cầm tù cô ở chỗ này hay không chứ.
"Tiểu thư, cô nên đi vào ." Phía sau nữ giúp việc nhắc nhở.
Kiều Nhan liếc hai vệ sĩ đứng hai bên, ngậm ngùi thu hồi ánh mắt tìm kiếm con đường bỏ chạy, thở dài xoay người đi vào trong.
Biệt thự này trang hoàng coi như không tệ, chỉ là thường xuyên không ai ở nên không có chút hơi ấm nào, không khí lạnh lẽo bao trùm nơi đây.
Người giúp việc sắp xếp cho Kiều Nhan ở trên phòng tầng hai, là căn phòng dành cho khách ở.
Cô không muốn bị giam cầm tự do ở nơi này, mà anh ta cũng không tính biến cô thành chủ nhân ở đây, miễn cưỡng đến với nhau, không phải hậu quả chính là cô tìm đường chết sao.
Kiều Nhan đi vào phòng ngủ nhìn quanh một vòng , sau đó chính là không có việc gì làm mà sai bảo người khác làm việc.
"Cái rèm cửa kia đổi màu khác cho tôi, sofa này cũng di chuyển không được đặt ở đó, có bình hoa thì phải cắm hoa vào, trải thảm ra hết sàn, tủ lạnh trong phòng bếp lúc nào cũng phải có đồ ăn..."
Kiều Nhan đứng ở cầu thang trên tầng nhìn xuống, biểu hiện như kim chủ trong nhà tuyên bố chủ quyền, yêu diễm mà đê tiện, đem hết đám giúp việc vừa rồi còn chướng mắt, lôi kéo cô chỉ huy xoay quanh một lượt.
Tuy rằng đám nữ giúp việc oán giận liên tục, nhưng ai bảo Kiều Nhan bây giờ xem như một nửa là chủ nhân đâu, trong lòng bọn họ không ngừng kêu khổ, nhưng cũng không dám nói ra.
Bọn họ nghĩ cái gì, Kiều Nhan cũng không quan trọng, chỉ là cô muốn cho đám người kia tìm chút chuyện để làm, có ý kiến cũng ở đó mà nghẹn đi.
Tuy rằng nhìn qua giống như cô ép buộc bọn họ, nhưng căn biệt thự sửa sang lại nội thất nhìn quả thật thư thái không ít, cũng không phải sửa loạn.
Những người kia vốn định đi báo cáo hành động của cô ấy cho cậu chủ, còn tưởng rằng cô gái mới đến hiền lành ngoan ngoãn, nhưng bây giờ chỉ cảm thấy sợ hãi, chỉ có thể thành thật trước mắt làm xong hết việc rồi nói.
Kiều Nhan nhìn bọn họ bận rộn không rảnh chú ý đến những thứ khác, nhất thời hài lòng gật gật đầu, sau đó đối với hai vệ sĩ đến một tấc cũng không chịu rời đi nói cô muốn nghỉ ngơi, hai người đừng nên quấy rầy.
Đối phương không có phản ứng gì, căn bản không cùng cô nói chuyện.
Chỉ là sau khi Kiều Nhan đi vào phòng ngủ, hai người lập tức liền đứng chặn trước cửa, mỗi người đứng một bên giống như hai vị thần giữ cửa, nói hai người này là vệ sĩ không bằng nói là thủ hạ ngăn cô chạy trốn còn đúng hơn.
Kiều Nhan chạy đến cửa sổ mở ra nhìn xuống, phía dưới cũng có hai người đứng giữ, không có bất cứ đường lui nào.
Tên cẩu nam chủ khốn nạn này rốt cuộc cũng làm thật, đến cùng đã xảy ra chuyện gì? Nhớ tới câu nói của anh ta trước khi rời đi, cô suy đoán, chẳng lẽ trong quá trình dung nhập xã hội thượng lưu của Hứa Nhã Nhã đã xảy ra chuyện gì sao?
Sau đó tên đầu heo này liền lo lắng không yên bắt cô trở lại, tiếp tục làm bia đỡ đạn cho ánh trăng sáng?
Kiều Nhan ở trong phòng đi qua đi lại, đi một vòng rồi lại một vòng, cảm thấy lý do này rất thích hợp, tên cẩu nam chủ này hoàn toàn có thể làm những việc này.
Trong lòng đã hiểu rõ, Kiều Nhan lấy lại bình tĩnh, làm cho chính mình tỉnh táo lại khôi phục tinh thần ổn định, trước tiên gọi điện cho Mẹ kiều báo bình an.
Cảm tạ Triệu Cảnh Hàn tự cao tự đại, không đem di động của cô lấy đi.
"Mẹ, con đã về Kinh Thị rồi, trong khoảng thời gian này con chưa thể trở về Ma Đô được."
"Phòng trọ kia con đã trả ba tháng tiền phòng rồi, nếu mẹ mệt có thể yên tâm đến đó nghỉ ngơi, nếu mẹ muốn tiếp tục ngủ ở bệnh viện chăm sóc, cũng có thể ngẫu nhiên qua đó làm cơm, đều tiện."
"Mẹ cũng không cần tiếc tiền mà không nỡ tiêu, cha cùng em trai đang trong lúc dưỡng bệnh cần dinh dưỡng, cơm ngon đủ chất thì mới nhanh khỏi được..."
Kiều Nhan không yên tâm dặn dò rất nhiều, thẳng đến lúc mẹ Kiều bên kia có chuyện muốn đi làm, cô mới chấm dứt cuộc trò chuyện, sau đó cô chuyển vào thẻ ngân hàng của cha Kiều thêm ít tiền.
Đột nhiên di động tinh tinh một tiếng vang lên, tin nhắn đến hiển thị một số tiền chính là tiền lương của cô ở công ty kia chuyển đến.
Tốc độ thật là nhanh, tên đầu heo này một đường lui cũng không cho cô, hơn nữa cái gì gọi là công ty lớn ngay cả việc hỏi thăm tình hình của cô cũng không có, liền nhanh chóng đem cô đá đi.
Khả năng bọn họ cũng hiểu được hành động này có chút vô nhân đạo, nên chuyển cho cô cả tháng tiền lương.
Kiều Nhan bĩu bĩu môi, dù sao công việc cũng đã mất, chút tiền ấy không cần mới phí phạm.
Xem xong tin nhắn, Kiều Nhan quyết định gọi điện cho Vương đại tiểu.
"Alo, Vương đại tiểu thư đấy à, tôi là Kiều Nhan đây, tôi đã trở về rồi." Kiều Nhan hữu khí vô lực đợi đối phương trả lời.
*Hữu khí vô lực: bất lực
Vương Tĩnh đang cùng một đám chị em đi spa, nhận được điện thoại của Kiều Nhan còn có chút không hiểu làm sao, cho rằng cô đang ở nơi khác gặp khó khăn gì đó, nghĩ cô gọi mình xin giúp đỡ.
Ai ngờ vừa bắt máy câu nói đầu tiên, thế nhưng nói là cô trở lại? !
"Kiều Tiểu Nhan, đây là tình huống gì, cô không phải cao chạy xa bay rồi sao, như thế nào bay tới bay lui lại bay trở về ?" Lời nói bởi vì khiếp sợ mà thốt ra cho nên thanh âm hơi lớn, mấy đại tiểu thư bên cạnh có quen biết Kiều Nhan cũng nghe được, dồn dập dựng lỗ tai lên nghe lén.
Kiều Nhan thở dài, bất đắc dĩ lại ủy khuất lại đem chuyện Triệu Cảnh Hàn bắt cô về kể ra.
"Tôi chạy đến Ma Đô tìm công việc, sinh hoạt đã sắp ổn định, Cảnh thiếu đột nhiên tìm đến bắt tôi trở về, bắt tôi cùng anh ta tham gia một cái yến hội, còn nhắc tới Hứa Nhã Nhã ứng phó không được, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?"
Kiều Nhan nói hai ba câu đã đem "chuyện tốt" mà tên nam chủ khốn nạn này làm kể ra sạch sẽ, thuận tiện hướng Vương Tĩnh tìm hiểu chút tin tức.
Vương Tĩnh bên kia lẩm nhẩm trong chốc lát, rất nhanh đã tổng kết được ý chính trong lời nói của Kiều Nhan.
Tiểu tam Hứa Nhã Nhã kia đi theo Triệu Cảnh Hàn ý đồ dung nhập vòng quan hệ bị các cô liên thủ bắt nạt, đoán chừng tạm thời không có mặt mũi đến gặp mọi người.
Ha ha ha, nhớ tới lần đó đối phương liên tiếp làm trò cười cho thiên hạ, mấy đại tiểu thư hết sức vui vẻ, cảm thấy thật sự là quá suиɠ sướиɠ.
Mà chuyện Kiều Nhan bị kéo trở về, đoán chừng là Triệu Cảnh Hàn lại sắp bắt ép cô ấy làm việc gì đó, đồng thời làm bia đỡ đạn cho ánh sáng kia, thật sự là quá khốn nạn!
"Kiều Tiểu Nhan, muốn tôi hỗ trợ hay không?" Vương Tĩnh sau khi cười xong trôi chảy hỏi.
Tốt, hóa ra chuyện xảy ra là như vậy. Sau khi Kiều Nhan nghe xong thì đã hiểu ra, về phần hỗ trợ tạm thời không cần thiết, cô chuẩn bị tự mình động thủ, khiến đối phương phải nhận ra bài học, nếu cô không làm được lúc đó rồi hẵng tìm Vương Tĩnh, dù sao nhân tình của Đại tiểu thư cũng không phải chỉ nhận suông.
Cúp điện thoại, Kiều Nhan cầm di động yên lặng ấn xuống ba con số.
"Alo, cảnh sát đó sao? Tôi muốn báo nguy..."
--------------------
Tác giả có lời muốn nói: đi vào đây, ngẫu nhiên rơi xuống hồng bao ( ̄▽ ̄)" bắt sâu hoàn tất ~
Hoan nghênh mọi người đọc bộ truyện mới sau:
Tại Đồng Đồng đang cày cấp trong trò chơi đột nhiên xuyên thành mẹ của nhân vật phản diện.
Nhưng mà cha của nhân vật phản diện lại là nam chủ...
Tại Đồng Đồng: Thao tác gì đây?
Hệ thống: Nhiệm vụ của ký chủ chính là giáo dục nhân vật phản diện trở thành một thanh niên 5 tốt.
Tại Đồng Đồng nghẹn họng không nói gì, nhân vật phản diện bây giờ còn chưa sinh ra đâu, cô đi đâu tìm người để giáo dục!
Cho nên, chẳng lẽ còn phải đi tìm nam chủ sinh một đứa con?
Ngày nào đó nam chủ ở khách sạn bị người khác bỏ thuốc, Tại Đồng Đồng lén lút mò vào theo sau.
Hệ thống: Kí chủ, không nghĩ đến ký chủ là người như vậy.
Tại đồng đồng xấu hổ: ... Nói thật, tôi chỉ là đến trộm một con tinh trùng của anh ta thôi, ngươi có tin không?