Chương 23
“Hứ, còn không phải là quán quân sao?” Kỷ Trình lấy điện thoại, chuẩn bị tìm tòi những giải thưởng Mộ Vy Vy đã đạt được trước đó, đợi đến khi trang kết quả xuất hiện thì nhìn không chớp mắt.
“Oh shit!”
“Cái gì thế hả?”
“Tôi tìm được giải thưởng Mộ Vy Vy đạt được lúc học tiểu học.” Kỷ Trình đưa điện thoại cho mấy người trước mặt, chỉ bức ảnh bên trong nói, “Lễ hội âm nhạc quốc tế Liszt”, là lễ hội âm nhạc được tổ chức tại Áo nhằm kỷ niệm ông vua dương cầm Liszt, Mộ Vy Vy đạt giải nhất ở hạng mục nhi đồng.”
Lạc Thiên Thiên nghe xong, liếc mắt nhìn mấy người Chu Hiểu Cầm không còn lời nào để nói.
“Người ta học tiểu học đã lấy được giải thưởng quốc tế, người nào đó tuổi này mới lấy được giải thưởng trong nước mà khoe khoang cái gì?”
Kỷ Trình vội vàng lưu lại bức ảnh Mộ Vy Vy đạt giải thưởng lại, “Cha của cậu mãi mãi là cha của cậu, không phục thì treo lên đánh. Tôi quyết định rồi, muốn bái cha làm thầy.”
Mấy người bọn họ bởi vì Cố Vy Vy đàn một khúc “Feux Follets” mà thảo luận ngất trời, ở bên kia, Chu Lâm Na nhìn nhạc phổ mà mồ hôi lạnh túa ra, cố gắng ghi nhớ nhạc phổ, nhưng càng nhìn lại càng hoa mắt đau đầu.
Giáo viên âm nhạc và hiệu trưởng cũng sốt ruột đến mức toát mồ hôi hột. Chu Lâm Na vừa giành được giải quán quân, được truyền thông đưa tin là “thiên tài dương cầm”, mới chớp mắt mà đã thất bại thảm hại trước Mộ Vy Vy. Việc này truyền ra ngoài thì không chỉ cô ta mất mặt, trường học của bọn họ cũng theo cô ta mà xấu hổ.
Một ở trên trời, một ở dưới đất
“Chuyến bay của chú ong” không thể so sánh với “khúc luyện” đỉnh cao “Feux Follets” được. Cô ta rõ ràng quen biết Mộ Vy Vy, vì sao lại ngu xuẩn đi khiêu chiến một đối thủ mạnh như vậy?
Này chẳng phải là tự tìm đường chết, chìa mặt ra bảo người ta đánh sao?
Giáo viên âm nhạc Diệp My và hiệu trưởng nhìn Chu Lâm Na không thể đàn được, đang sốt ruột tới mức sứt đầu mẻ trán thì có một cuộc gọi đến.
Diệp My nhận điện thoại, lớn tiếng nói, “Là đài truyền hình thủ đô sao, thật ngại quá, Lâm Na còn có chút việc nên chậm trễ. Giờ chúng tôi qua đó ngay đây, khoảng một tiếng nữa thì tới…”
Cuộc điện thoại này thực sự là cứu nguy kịp thời.
Diệp My nghe điện thoại xong thì vội vàng nói với phóng viên, “Ngại quá, Lâm Na còn có một cuộc phỏng vấn với đài truyền hình, sắp tới thời gian rồi, hay là… chỉ quay tới đây thôi?”
Lý do này rất hợp lý, có thể làm cái cớ cho Chu Lâm Na.
Phóng viên phỏng vấn liếc nhìn Chu Lâm Na, cười nói, “Quay đến đây chắc là đủ rồi. Nếu Lâm Na vẫn còn cuộc phỏng vấn khác thì chúng tôi không làm phiền nữa.”
Kỹ thuật đàn của Mộ Vy Vy quả thực hơn người, nghiền nát được quán quân Chu Lâm Na, nhưng người mà trường trung học Anh Thành đang cực lực ủng hộ là Chu Lâm Na. Hơn nữa bác của Chu Lâm Na là Chu Mỹ Cầm, phu nhân của tổng giám đốc tập đoàn Long Thăng, người đã chào hỏi với tạp chí của họ từ sớm, không những thế, cô ta còn có một người chị họ là tiểu hoa đán đang nổi tiếng - Lê Hinh Nhi.
Cô ta chỉ là một phóng viên nhỏ, không thể bởi vì một Mộ Vy Vy mà đắc tội với trường trung học Anh Thành và phu nhân của tổng giám đốc tập đoàn Long Thăng được.