Cố Vy Vy gật đầu, quay đầu vào phòng bếp lấy chén và thìa, vừa từ phòng bếp đi ra cũng là lúc tin tức đầu tiên xuất hiện trên tivi.
“Ảnh hậu nổi tiếng quốc tế vì bị bệnh tim đã tạm dừng hoạt động mấy năm nay, người hâm mộ vẫn luôn cầu phúc cho cô ấy. Mấy ngày trước, ca phẫu thuật ghép tim của ảnh hậu Lăng Nghiên đã thành công, hôm qua vừa xuất viện đã được vô số người hâm mộ nghênh đón. Tập đoàn Cố thị đã điều động mấy trăm nhân viên an ninh bảo vệ trật tự. Tổng giám đốc Cố thị Cố Tư Đình, cùng với phu nhân của chủ tịch tập đoàn Cố thị đích thân đến bệnh viện St.Paul đón ảnh hậu Lăng Nghiên xuất viện…”
“Cố Tư Đình và cô nàng họ Lăng này chắc chắn có quan hệ mờ ám…” Phó Thời Khâm vừa ăn vừa nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm.
Thân ảnh của Cố Tư Đình chỉ xuất hiện mấy giây trên tivi, giơ tay nhấc chân vẫn nhã nhặn lịch thiệp như một quý tộc, đôi mắt từng luôn dừng lại vì cô nay lại dừng lại trên người Lăng Nghiên, người đang ngồi trên xe lăn…
Trái tim đã bị móc ra của cô chắc giờ đang ở trong người cô ta.
Cố Vy Vy nhìn tivi, tay bất giác run lên, đĩa thìa trong tay “choang” một tiếng rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Lời nói cuối cùng cô nghe được từ Cố Tư Đinh trong ngày hôm ấy lại vang vọng bên tai.
“Sắp xếp phẫu thuật, lấy ra đi.”
Câu nói này cũng là dấu chấm hết cho hy vọng sống cuối cùng của cô.
Phó Hàn Tranh quan tâm hơi quá
Tiếng động chói tai khiến mấy người Phó Hàn Tranh đều quay lại nhìn.
Cố Vy Vy cuống quýt ngồi xuống nhặt mảnh vỡ trên đất nhằm che giấu vẻ mặt tái nhợt và hoảng loạn để tránh cho người khác nghi ngờ.
Nhưng mà, những hình ảnh cô vừa nhìn thấy lại như một cuốn phim quay chậm, không ngừng chiếu lại trong đầu cô, vậy nên, bàn tay bị mảnh sứ cắt qua cũng không cảm thấy đau đớn.
Phó Hàn Tranh cất bước đi tới, cầm lấy tay bị thương của cô, “Dừng lại!”
Phó Thời Khâm đưa khăn giấy qua, đi tìm băng keo cá nhân, Từ Khiêm thì nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ mảnh vỡ trên đất.
Phó Hàn Tranh lau vết máu trên tay cô, dùng băng keo cá nhân băng vết thương lại.
Vừa nâng mắt nhìn đã thấy sắc mặt cô tái nhợt, mắt ngân ngấn nước, như là đang cố nhịn đau vậy.
Phó Hàn Tranh hơi nhăn mày, liếc nhìn Từ Khiêm, “Gọi điện thoại cho Hà Trì.”
Phó Thời Khâm cảm thấy kỳ quái gãi đầu, “Đứt tay có đau như vậy không?”
Lúc trước cô nàng này trèo tường bò cửa sổ, ngã đau như thế cũng không rên một tiếng, sao hôm nay lại yếu đuối như vậy chứ?
Từ Khiêm gọi điện thoại cho Hà Trì, bác sĩ tư của nhà họ Phó, sau khi kết nối được thì đưa cho Phó Hàn Tranh.