Bởi vì luyện võ nhiều năm, với lại mấy năm nay cô vẫn luôn dùng hình thức u hồn để tồn tại, cho nên cô vô cùng quen thuộc và nhạy cảm với loại hơi thở âm lãnh thị huyết này.
Lệ khí trên người của anh sắp hoá thành thực chất rồi, loại khí thế máu me này không phải chỉ cần cố làm ra vẻ là có được, chỉ có người chân chính dính mạng người trên tay mới có thể có được.
Người đầu tiên vào nằm trong căn phòng bệnh VRP đã trói buộc cô là một vị lão đại của thế giới ngầm.
Loại khí thế âm ngoan tiềm tàng trong thân thể gầy gò nhưng rắn chắc ấy, ngay cả cô khi mới vừa trở thành u linh cũng bất giác nảy sinh ý tưởng muốn chạy đi.
Nhưng so sánh với loại sát khí lộ hẳn ra ngoài như thế, cùng với khí thế máu me nội liễm mà người bình thường không thể phát hiện ra trên người anh, càng làm cho người ta cảm thấy kiêng kị và sợ hãi hơn nhiềụ
Biểu cảm trên mặt Vân Hân hơi cứng lại, thân thể dừng lại trong chớp mắt, cô lùi về phía sau theo bản năng, hơn phân nửa cái mông lơ lửng trên không.
Bây giờ cô gọi là cưỡi lên lưng cọp khó lòng leo xuống.
Leo xuống, sẽ phải đối diện với một đám sài lang hổ báo đang muốn dồn mình vào chỗ chết.
Không leo xuống thì phải đối diện với một người đàn ông mặt người dạ thú này, có lẽ ... chỉ cần bất cẩn một chút thôi là sẽ bị nhai răng rắc.
Trong lúc Vân Hân đang khó khăn đôi đường thế này, thì người đàn ông trên xe lại không hề gợn sóng nhìn chằm chằm cô.
Đôi mắt đen vốn hơi bất mãn của Tư Không Tước, lúc này lại hơi bất ngờ vì vẻ bình tĩnh của cô gái trước mặt này.
Rất ít người lần đầu tiên nhìn thấy anh mà có thể bình tĩnh như thế, đàn ông cũng không ngoại lệ, huống chi là một cô gái?
Nhưng bây giờ, cô gái gầy gò hơi bẩn trước mắt này, trong đôi mắt đen trong suốt sạch sẽ mà linh động kia ngoại trừ khó xử thì không có sợ hãi hay gì cả.
Ngược lại còn mang theo vẻ quật cường và khát vọng sống sót mãnh liệt.
Không khó để nhận ra bây giờ cô đang gặp phiền phức.
Nhưng đáng tiếc, anh không phải người tốt gì
Hai chữ "mềm lòng" này, từ lúc nhỏ, khi mẹ anh nhảy lầu đã không còn rồi.
“À thì ...”
Vân Hân không muốn giống như kiếp trước nữa, muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.
Cô dùng sức cắn răng, đang định thử thương lượng với người đàn ông trước mặt này.
Không ngờ người đàn ông tóc húi cua ban nãy bị cô dùng bạo lực đẩy ra đã tức muốn hộc máụ Cậu mở cửa xe, dùng vẻ mặt tức giận nhìn cô “Đi xuống, chưa được cậu chủ cho phép, ai cho cô lên xe?”
Lúc nãy cậu còn hơi mềm lòng với cô gái này, nhưng bây giờ ...
Xin lỗi, dù có vứt cô ở ven đường cho tự sinh tự diệt thì cậu cũng không chớp mắt một cái.
"Xem ra nếu không dùng chút thủ đoạn thì không thể làm được gì."
Càng ở lại đây thêm một giây một phút thì càng có nguy cơ bị phát hiện hơn, Vân Hân không muốn dong dài với hai người này nữa.
Cô phải rời khỏi nơi này, ngay lập tức Ngay lập tức Rời khỏi chỗ này
Cô không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa.
Dưới ánh đèn xe hơi ngả vàng, khuôn mặt của anh trắng nõn trơn bóng, ngũ quan như được điêu khắc thành lộ ra vẻ lạnh lùng, chân mày sắc bén như kiếm, đôi môi mỏng mím thành một đường.
Lúc này, một đôi mắt u ám thâm thuý đang lạnh nhạt nhìn chằm chằm cô gái, hiếm khi có chút kiên nhẫn.
Anh muốn xem thử cô gái này sẽ thừa cơ xuống xe, hay là ăn vạ luôn trên xe.
Thấy người đàn ông bên ngoài đã duỗi tay đến muốn túm mình xuống, trong lòng Vân Hân quyết tâm, cơ thể như một con báo "vèó cái nhào tới trước.
Đồng thời, chiếc kéo bạc vẫn luôn giấu trong lòng bàn tay trái dùng một tốc độ sét đánh không kịp bưng tai kề lên cổ của người đàn ông kia.