“Cô...” Tô Mộc vừa lo lắng vừa tức giận, nhưng cậu cũng rất sợ cô sẽ làm tổn thương tới cậu chủ, lại nghĩ về những thay đổi của thân thể cậu chủ.
Kể từ sau sự việc đó, cậu chủ không thể chạm vào bất kỳ người phụ nữ nào nữa.
Mỗi khi phụ nữ chạm vào da của anh, thì rất nhanh, toàn anh bị bao phủ bởi những nốt đỏ.
Mỗi lúc như vậy thì tính tình của anh sẽ rất nóng nảy, và đương nhiên sẽ có người vì một chuyện nhỏ nhặt mà gặp đại họa.
Thấy cậu vẫn im lặng, Vân Hân gấp đến độ mồ hôi đổ nhễ nhại, trong lòng nảy sinh ý nghĩ tàn nhẫn, cô đâm thẳng mũi kim sắc bén vào da thịt người đàn ông bên cạnh.
Một vết máu hoàn mỹ rỉ ra ở trên chiếc cổ trắng ngần của người đàn ông, đặc biệt chói mắt.
Khuôn mặt anh lạnh lùng như Tu La ở dưới địa ngục, biểu cảm nghìn năm không đổi vững như núi Thái Sơn, mang theo một tia máu đầy quỷ dị mà gợi cảm.
“Yêu nghiệt ”
Chỉ là một người đàn ông thôi mà, sao lại có thể khiến người ta muốn phạm tội như thế?
Hai mắt Vân Hân thoáng hoảng hốt, nhưng rất nhanh cô đã tự cắn đầu lưỡi để cho bản thân cô thể tỉnh táo lại, nắm chặt cây kéo trong tay lần nữa.
Hai người ở rất gần nhau, và phần lớn cơ thể của Vân Hân gần như nằm trên cơ thể của người đàn ông.
Tư Không Tước chỉ cảm thấy có một vòng mềm mại đầy xúc cảm dán chặt lấy bộ ngực của mình, cách một lớp áo sơ mi mỏng màu đen, truyền thẳng vào trong lòng anh.
Hơi thở nóng rực phả vào cổ, ngửi thấy trên cơ thể người phụ nữ nồng nặc mùi thuốc sát trùng khiến anh càng thêm ngây ngẩn.
Đều cùng một người, mà tại sao khi người phụ nữ này đụng vào cánh tay, anh rõ ràng có cảm giác buồn nôn nhưng đột nhiên lại biến mất?
Không lẽ bệnh của anh đã được chữa khỏi rồi?
Anh liếc nhìn người phụ nữ đang thở gấp, sắc mặt vội vàng khó kiềm chế. Ánh mắt anh lóe lên ánh sáng, anh liếc nhìn Tô Mộc như đang muốn nói gì đó “Lái xe.”
Giọng người đàn ông trầm thấp mang theo vẻ lười biếng, nhưng lại không cho phép người ta từ chối.
Vân Hân ngạc nhiên nhìn người đàn ông bình tĩnh khác thường, trong lòng bắt đầu lẩm bẩm.
Quả nhiên là một con người tàn nhẫn
Con dao đang kề trên cổ anh ta, nhưng anh ta vẫn có thể bình tĩnh như vậy, không hề cau mày.
Xem ra cô ấy lại có thêm một đối tượng khác phải tránh rồi.
Bởi vì loại đàn ông tàn nhẫn này chính là mối đe dọa cô ghét nhất.
Hành vi hiện tại của cô có thể coi là muốn tìm cái chết, đúng không?
Cậu chủ còn ở dưới tay nữ nhân này, Tô Mộc không thể làm gì hơn, lập tức ngồi vào ghế lái, khởi động xe.
Nhìn bệnh viện càng ngày càng xa qua gương chiếu hậu, Vân Hân thở phào nhẹ nhõm.
Dù thế nào đi nữa, cuối cùng cô ấy cũng đã rời khỏi khu vực bệnh viện Diệp Gia.
Tư Không Tước liếc mắt xuống nhìn người phụ nữ trông như một con mèo nhỏ, một ý nghĩ đã lóe lên trong đôi mắt lạnh lùng và sâu thẳm.
Người phụ nữ này quả nhiên đang chạy trốn ai đó, và người đó chắc hẳn là ở trong bệnh viện tư nhân đó.
Xe chạy về phía trước được một lúc, Tô Mộc nhìn lại với vẻ mặt khó chịu, bất đắc dĩ hỏi “ Cô muốn đi đâu vậy?”
Nghe được lời của anh, Vân Hân có chút mệt mỏi, nhưng nhanh chóng bật dậy nói “ Rẽ trái, rồi rẽ phải,lại rẽ trái …”
Thực ra cô cũng không biết phía trước là nơi nào, dù sao chỉ cần càng cách xa bệnh viện càng an toàn.
Tô Mộc tức giận lái xe rất nhanh, rẽ trái rẽ phải mấy vòng như lời cô nói.
Khi Vân Hân liếc nhìn khu chợ bán buôn đông đúc bên đường, cô lập tức đưa ra quyết định “Được rồi, dừng lại ở đây.”