Đương nhiên, điều quan trọng nhất thực ra là khi cô đối mặt với một nhân vật tàn nhẫn như vậy, cô chỉ đơn giản là không đủ dũng khí để mở miệng nói ra. Vả lại chính tính cách tàn nhẫn này dường như đã trải qua một số thay đổi kỳ lạ, khi anh nhìn chằm chằm vào cô lại giống như đang nhìn chằm chằm vào miếng thịt nướng ngon lành, như thể muốn nhào lên cắn hai miếng bất cứ lúc nào. Nên mỗi khi nhìn vào cảnh tưởng như vậy cô lại càng không dám.
Vân Hân thậm chí còn không biết được rằng, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, người mà cô đinh ninh cho rằng là vị thần độc ác trước mặt đã đưa ra một quyết định, anh đã quyết tâm phá vỡ nguyên tắc, làm việc tốt đầu tiên trong cuộc đời anh, đó chính là – giúp đỡ cô.
Lúc này trong lòng cô chỉ muốn rời xa những người nhà họ Diệp, rời xa Tư Không Trạch và rời xa người đàn ông trước mặt mà cô đã làm cho giận dữ. Vì vậy, ước đoán lòng tốt của một người đàn ông hiếm có trăm năm này, thì xác định là hết hy vọng rồi.
Tư Không Tước liếc mắt suy nghĩ, sau đó anh lạnh lùng nhìn Tô Mộc và nói “Đưa cho cô ta ”
Người phụ nữ này có phải nghĩ rằng đã vào được khu chợ bán buôn đông đúc này thì anh sẽ không còn cách nào tìm được cô nữa sao? Hừ, đúng là ý nghĩ vớ vẩn Người mà Tư Không Tước muốn tìm thì cho dù có lật tung cả thành phố này lên cũng phải tìm cho bằng được.
Tô Mộc không còn cách nào khác, cậu chỉ còn cách nén cơn giận rồi lấy một chiếc ví đen từ trong túi quần, lấy ra toàn bộ số tiền mặt bên trong, ánh mắt cậu đầy giận dữ và đưa ra trước mặt Vân Hân, nói “Đây, chỉ còn 17 triệu 500 ngàn tiền mặt thôi.”
“Đủ rồi, cảm ơn rất nhiềụ” Vân Hân chỉ mới nhìn thấy một hình người to lớn trong một tờ giấy màu đỏ, mắt cô đã sáng lên, cô lập tức nhận lấy và nhét vội vào túi quần.
Tiền đã có trong tay, Vân Hân không còn muốn chậm trễ nữa. Cô dùng một tay mở cửa xe một cách cảnh giác, nhưng chiếc kéo trên tay trái của cô vẫn chưa rời khỏi cổ của người đàn ông. Không có cảm giác an toàn triệt để thì cô sẽ không thể không cảnh giác, rồi trở nên thoải mái được. Cô không muốn hụt hẫng vào phút chót.
Sau khi cửa sau của xe đã được mở ra một cách thuận lợi, một chân của Vân Hân đặt xuống đất, dường như cô đã nghĩ được gì đó nên trước khi đưa tay rời khỏi cổ người đàn ông, cô ngầm cảnh cáo “Đúng rồi, không cần phải tìm tôi nữa, tiền này xem như phí bịt miệng đi.” Ánh mắt trên gương mặt lạnh lùng của anh do dự trong một giây.
Sau đó cô nói tiếp “Yên tâm đi, anh hợp khẩu vị tôi như thế, tôi sẽ không đem chuyện anh yếu sinh lý truyền ra ngoài đâu, sau này sẽ không gặp lại ” Vân Hân cố gắng tỏ ra bình tĩnh, thoải mải để nói nhanh câu đó, nói xong cô nhanh chân chạy ra khỏi xe như một con báo săn. Ngay cả một giây cô cũng không dừng lại, cô không quan tâm chân mình có đau hay không, cô chạy với tốc độ rất nhanh mà trước đây cô chưa từng có vào trong đám đông, giống như có ma đằng sau lưng cô vậy. Cô chạy rất nhanh rồi lại vội vàng quẹo trái rồi lại quẹo phải, chớp mắt cô đã biến mất trong đám đông.
“Yếu sinh lý?” Tư Không Tước vẫn còn đang dự tính lát nữa sẽ cho người đến giúp đỡ cô. Nhưng sau khi nghe thấy từ này, sắc mặt anh đột nhiên trở nên tối sầm lại.
Không có người đàn ông nào có thể thờ ơ hay không một chút đau lòng khi bị gắn cho cái mác là “yếu đuối”. Tư Không Tước vốn dĩ đã bình tĩnh trở lại, nhưng bây giờ mắt anh lại đầy u ám, đôi môi mỏng của anh nở một nụ cười rất lạnh lùng.