⬅ Trước Tiếp ➡
Cậu một bên nhắn tin cho người phía dưới, để bọn họ nhanh chóng xử lý đoạn phim bị quay lại kia, xóa bỏ những hình ảnh khiến cậu chủ khó xử, một bên dùng tốc độ nhanh nhất lái đến biệt thự ở ngoại thành.
Tuy hiện tại trên cơ thể cậu chủ vẫn chưa nổi mẩn đỏ, nhưng ai có thể khẳng định, một lát nữa sẽ không nổi chứ
Lúc này, Giang Tĩnh Vũ có lẽ đã đợi ở bên biệt thự rồi.
Cùng lúc đó ở Bệnh viện Bảo Hòa, phòng bệnh VIP trên tầng cao nhất.
Một người đàn ông trung niên mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay màu xanh biển đang đứng trước giường bệnh, khuôn mặt tràn đầy vẻ âm hiểm.
Người đàn ông trung niên này, tuổi cũng không quá 50, vóc dáng tầm trung, bụng bự mà hầu hết đàn ông ở độ tuổi này đều có và khuôn mặt được bảo dưỡng vô cùng tốt.
Ở khóe mắt và miệng có vài nếp nhăn nhàn nhạt, không những không khiến ông ta trông già đi mà ngược lại khiến ông ta tăng thêm mấy phần chín chắn và hấp dẫn.
Có lẽ do chạy vội, nên lúc này gò má ông ta có chút hồng, trên trán còn chảy mồ hôi.
Diệp Kính Lương nhìn chiếc giường trống không trước mặt, sắc mặt vô cùng khó coi.
Ánh mắt ông ta ác liệt nhìn chằm chằm vào vị bác sĩ trực ban “Chuyện gì thế này? Tại sao đang bình thường thì người lại không thấy đâu?
Bên kia ông ta vừa liên hệ được một chuyên gia cấy ghép tim phổi có uy tín nhất, thì bên này đột nhiên xảy ra chuyện lớn.
Một người sống sờ sờ, hơn nữa còn là hôn mê không tỉnh, đột nhiên liền ở dưới mí mắt bọn họ, thần không biết quỷ không hay mà không thấy đâu nữa.
“Đúng vậy, chị ấy vẫn đang hôn mê làm sao có thể không thấy đâu nữa?”
Không lâu trước đó, cô ta còn tận mắt nhìn thấy Diệp Tiểu Hân không chút nhận thức nằm trên giường bệnh, làm sao mới chỉ một lúc mà người đã không thấy đâu nữa?
Trước cửa, Diệp Cẩn Huyên mặc chân váy màu trắng vội vã chạy vào, trong đôi mắt hạnh toàn là khẩn thiết, hô hấp có chút dồn dập.
Nhìn vào thì giống như người em gái một lòng một dạ vì chị gái mất tích mà lo lắng không dứt.
Tư Không Trạch vội vàng đưa tay giữ chặt lấy vai cô ta, lo lắng nói “Huyên Huyên, đừng chạy, cẩn thận thân thể ”
Nhìn chiếc giường trống không kia, tim của Diệp Cẩn Huyên giống như bị một tảng đá đè xuống.
Diệp Cẩm Huyên vừa lo lắng vừa tức giận, còn có không cam lòng. Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế, trong giây lát liền trở nên méo mó, sau đó nghiến răng, rồi lại khôi phục khuôn mặt lo lắng và gấp gáp.
Như thể một đứa trẻ bất lực, hai tay cô ta bám chặt lấy cánh tay Tư Không Trạch, gấp gáp tới mức nước mắt giống như chỉ trực để trào ra.
“Anh Trạch, nhất định là có người trộm đưa chị đi rồi?”
Người phụ nữ đó đang hôn mê, lại bị cô ta tiêm thuốc phá hủy tế bào não, nên mãi mãi cũng không thể nào tỉnh lại, tuyệt đối không thể tự bỏ đi được.
Nói xong, cô ta lại gấp gáp nhìn về phía ba mình “Ba, mọi người mau nghĩ cách đi, chị ấy vẫn chưa tỉnh lại. Nếu như rơi phải vào tay kẻ xấu, như vậy sẽ rất nguy hiểm?
Ai cũng không biết mục đích của đối phương là gì.
Nếu như đối phương cũng cần một bộ phận nội tạng từ trên người Diệp Tiểu Hân, vậy coi ta nên làm thế nào đây?
Diệp Kính Lương không ngờ con gái sẽ tới, trong lòng kinh ngạc, vội vàng an ủi “Huyên Huyên đừng kích động, ba lập tức đi điều tra camera, xem xem rốt cuộc là loại người nào đưa chị con đi.”
Con gái ông ta chỉ biết, bọn họ tìm thấy một quả tim vô cùng thích hợp với mình, nhưng lại không biết quả tim đó chính là của chị gái mình Diệp Tiểu Hân. Nên lúc này cô ta gấp gáp lo lắng cho an toàn của chị gái mình, cũng là chuyện rất bình thường.
⬅ Trước Tiếp ➡