Lúc này, Tư Không Trạch trở về biệt thự của mình, lập tức điều động tất cả nhân thủ ở thành phố Vân Thành.
Vẻ mặt hung ác phân phó “Tìm, phải đem người tìm trở về cho tôi.”
Người áo đen cầm đầu khoảng bốn mươi tuổi, cho dù đã thu liễm khí tức hung ác, nhưng thỉnh thoảng vẫn lóe ra tia hung quang có thể nhìn thấy được, đây là một nhân vật nguy hiểm.
Con mắt ông ta lóe lên, cung kính hỏi “Cậu hai, người nếu như tìm được rồi, là...?”
Tìm một người con gái không có đồng nào còn bị thương đối với ông ta mà nói là một chuyện quá dễ dàng.
Nhưng sau khi tìm được người rồi, rốt cuộc muốn đối đãi như thế nào, tốt nhất ông ta vẫn nên hỏi trước cho rõ ràng.
Suy cho cùng về mặt danh nghĩa thì cô Diệp cũng là bạn gái của cậu hai. Khi vừa mới đến nhà họ Diệp không bao lâu thì anh ta đã cầu hôn cô với hoa và nhẫn kim cương.
Mặc dù bây giờ bên ngoài cậu hai luôn tỏ vẻ đồng cảm với cô hai nhà họ Diệp nhưng ai biết được trong lòng cậu hai đang nghĩ cái gì? Đừng để vẻ đẹp trai tuấn tú của cậu hai đánh lừa, những thủ đoạn của anh ta thật sự rất tàn nhẫn, và những thuộc hạ của anh ta hầu như đều đã trải qua những lần dạy dỗ khắc nghiệt.
Tư Không Trạch suy tư trong chốc lát, đôi mắt phượng của anh đột nhiên xuất hiện một sự hối lỗi, sau đó anh như suy nghĩ ra điều gì đó, ánh mắt anh bỗng trở nên hung tợn, anh nói "Đánh gục rồi đem về đây cho tôi."
Không cần biết Diệp Tiểu Hân cuối cùng có phát hiện ra điều gì không, hay là não của của cô có thực sự đã bị tai nạn hay không, hay cô bị mất đi trí nhớ, v.v., thì kết cục cuối cùng của cô cũng chỉ có một – đem trái tim khỏe mạnh của cô cấy ghép cho Huyên Huyên của anh ta.
“Còn nữa, phải chú ý che giấụ” Việc Diệp Tiểu Hân chạy trốn khỏi bệnh viện, tuyệt đối không thể cho người khác biết được. Nếu không, mọi người rất dễ nghĩ ra một số việc không tốt cho danh tiếng của Huyên Huyên.
“Đúng.” Mặc dù trong lòng người đàn ông mặc áo đen có chút kinh ngạc, nhưng ông ta không nói cũng không hỏi quá nhiềụ Sau khi ông ta cung kính cúi xuống chào thì đã xoay người bước ra khỏi phòng làm việc.
Thật đáng tiếc, cho dù là có lật tung cả trời lên thì nhất thời cũng không tìm được người họ cần tìm.
Do Tô Mộc lo lắng đoạn video giám sát này nếu bị người khác nhìn thấy có thể làm tổn hại đến hình tượng của cậu chủ, nên cậu đã nhiều lần căn dặn cho thuộc hạ của mình phải phá hủy hoàn toàn để trời không biết quỷ không hay. Đụng chạm đến chuyện riêng tư của cậu chủ, những người thuộc hạ phải dốc hết sức lực. Phải đem cả đoạn đường này và đoạn video giám sát của một khu vực rộng lớn xung quanh nó hủy hoại một cách dứt khoát. Vì vậy mà Vân Hân đã may mắn thoát chết.
Sau khi rời khỏi xe của Tư Không Tước, cô đi vòng quanh đám người đông đúc với lòng như lửa đốt, rồi nhanh chóng đi vào một tòa nhà của khu chợ buôn bán. Cô cầm tiền đã lấy từ Tô Mộc mua một bộ quần áo rằn ri ở một số cửa hàng và quầy hàng nhỏ, rồi lao vào một nhà vệ sinh rất xa nằm trong góc.
Tóc giả đen, quần áo rộng lớn, mũ, kính gọng đen, ba lô đen, giày đen độn có kích cỡ lớn, dải vải trắng quấn trước ngực, mỹ phẩm ...
Sau khi Vân Hân trốn vào một phòng vệ sinh, cô đã vội vàng thay bộ quần áo vừa mua, cầm chiếc gương nhỏ lên bắt đầu trang điểm. Cũng may là phụ nữ rất có tài trong việc hóa trang, lại cộng thêm những năm qua cô còn làm ma, ở phòng bệnh đó đã từng có một người phụ nữ rất giỏi hóa trang.