⬅ Trước Tiếp ➡
Hơn một năm trước, lúc Tư Không Trạch tới nhà họ Diệp, rõ ràng đối tượng cầu hôn của hắn là cô, cũng vẫn luôn tự cho mình là bạn trai cô.
Nhưng không biết từ lúc nào, có lẽ là nửa năm trước, lúc Diệp Cẩn Huyên trở về từ viện điều dưỡng, ánh mắt hắn dần dần dời lên người Diệp Cẩn Huyên.
Thậm chí còn học tập cặp gia chủ của nhà họ Diệp, cái gì cũng nhường cho Diệp Cẩn Huyên.
Cô và cô ta ở chung một chỗ, chỉ cần cô ta nhíu mày một chút, hắn lập tức dùng ánh mắt khiển trách nhìn cô, như thể cô phạm phải tội tày trời.
Vân Hân tuy rằng không dám nhúc nhích lấy một chút, nhưng cô sớm đã khôi phục ý thức, thật sự là nhịn không được mà âm thầm rủa xả.
“Chị ”
Một tiếng gọi thật thận trọng cắt ngang dòng suy nghĩ của Vân Hân.
Cô không dám cử động, cố gắng giữ nhịp thở đều đặn, kiên quyết không để hai tròng mắt chuyển động.
Tuy rằng cô rất muốn đứng dậy nắm đầu oánh cho con ả giả tạo này một trận, thậm chí giết cô ta đi, nhưng cô biết, lúc này, cô tuyệt đối không được manh động.
Sau tiếng gọi thử nho nhỏ, người trên giường vẫn không hay biết gì cả.
Diệp Cẩn Huyên yên tâm, cũng hoàn toàn xé rách vỏ bọc ngây thơ của mình.
Gương mặt của cô ta không còn nét hồn nhiên như lúc nãy nữa.
Tuy rằng vẻ mặt vẫn mềm mại, nhưng đáy mắt lại nhuốm đầy sự điên cuồng, hoàn toàn không phù hợp với vẻ mặt kia.
“Chị ơi chị à, em phí công phí sức tới vậy, vất vả lắm mới có thể làm chị nằm ở đây, thôi thì chị cứ nằm yên, đừng tỉnh nữa nhé?”
Vừa nói, Diệp Cẩn Huyên vừa lấy một ống thuốc màu hồng từ trong túi ra.
Nhìn nó, ánh mắt cô ta ánh lên tia lửa, giống như đang nhìn về tương lai tươi đẹp phía trước của mình, hưng phấn đến nỗi cơ thể cứ run run.
Nở nụ cười quỷ dị, Diệp Cẩn Huyên thuần thục vặn mở đầu kim có lớp nhựa bọc ngoài, ghim kim tiêm vào ống truyền dịch.
Nhìn chất lỏng hơi hồng dần dần đi vào ống dẫn, sau đó nhanh chóng hòa cùng chất lỏng trong suốt, trong mắt cô ta ánh lên vẻ hưng phấn đến vặn vẹo.
“Chị của em, chị cũng 20 tuổi rồi, nên hoàn thành sứ mệnh của mình đi thôi.”
“Không phải chị nguyện làm tất cả vì em sao? Vậy nếu em lấy đi trái tim của chị, chắc chị sẽ chẳng phản đối đâu nhỉ?”
Hai bàn tay của Vân Hân dưới lớp chăn nắm chặt lại, tức giận đến nỗi muốn bật dậy
Trận này tai nạn xe cộ này căn bản không phải là ngoài ý muốn, mà là do có kẻ đứng sau dàn xếp.
Vì muốn có được trái tim của cô, cô ả có vẻ ngoài mong manh, bệnh tật như Tây Thi, nhưng lòng dạ kỳ thật như rắn rết này đã lên kế hoạch hết thảy.
Vụ tai nạn xe cộ kia, cô ngoại trừ bị chấn thương vùng đầu, còn lại chỉ là trầy xước nhẹ ở lòng bàn chân phải, thương tích như vậy, cuối cùng lại bị chẩn đoán thành “não có khả năng tử vong bất cứ lúc nào.”.
Đánh chết cô cũng không tin trong đó không có đút lót.
Trông thấy nguyện vọng sắp thành sự thật, sắp nghênh đón một cuộc sống mới, Diệp Cẩn Huyên không nhịn được mà luyên thuyên, muốn nói ra bí mật mà cô ta chôn giấu suốt bấy lâụ
“Ba mẹ mang chị từ cô nhi viện về, cho chị hưởng thụ vinh hoa phú quý lâu như vậy, còn cho chị cái chức cô lớn nhà họ Diệp, thứ đáng lẽ phải thuộc về tôi, giờ thì chị phải trả lại tất cả đi chứ.”
“Còn anh Trạch nữa, tôi biết chị thích anh ấy, nhưng người đàn ông ưu tú như anh ấy, kẻ đê tiện bần hèn như chị sao xứng được?”
“Ha hả, thật ra là tôi cố tình cướp anh ta khỏi tay chị, vì tôi ghét cay ghét đắng cái nụ cười của chị.
Tôi thích nhìn chị khổ sở, thích nhìn chị mặt chau mày ủ, thích nhìn chị rõ ràng là rất thích, nhưng lại phải cắn răng nhường cho tôi, bản thân chị lại chỉ có thể tốn vào góc tối thút thít.”
⬅ Trước Tiếp ➡