⬅ Trước Tiếp ➡
"Oa "
Điềm Điềm rốt cục nhịn không được, khóc lớn tiếng.
Tim Hứa Tiễu Tiễu hung hăng bị nhéo.
Cô vừa định muốn đem ôm Điềm Điềm vào trong lòng, lại có một đứa bé trai xông tới, chỉ vào Hứa Tiễu Tiễu hô "Đều là chị hại Điềm Điềm Em ghét chị "
Nói hết lời này, hung hăng đem bánh trứng đang ăn dở ném xuống đất.
Cả người Hứa Tiễu Tiễu cứng lại rồi, kinh ngạc mở to hai mắt nhìn, nhìn người trước mặt không biết nên làm cái gì bây giờ.
Lúc này, thanh âm Lương Mộng Nhàn truyền tới "Tôi đã sớm nói cô ta là một cục cứt chuột làm hỏng một nồi canh Bây giờ các em mới tin sao? "
Cô đi đến trước mặt Đường Điềm Điềm giáo huấn nói "Cô ta làm mất phẩm hạnh, em cùng cô ta quan hệ tốt, người khác sẽ hoài nghi em cũng là người như thế Làm sao có thể có nhà nào nguyện ý nhận nuôi em? Cho nên cách xa cô ta ra, các em hiểu không?"
Đường Điềm Điềm vẫn hướng về phía ô tô biến mất khóc, thân thể nho nhỏ nức nở nói không ra lời.
Mà ánh mắt những đứa nhỏ còn lại nhìn chằm chằm Hứa Tiễu Tiễu đã thay đổi.
Hứa Tiễu Tiễu đứng ở đằng kia, thân thể run rẩy.
Lương Mộng Nhàn đi đến trước mặt cô, đè thấp thanh âm chỉ có hai người mới có thể nghe được, châm chọc nói "Tôi đã sớm nói đi theo cô đều có kết quả không tốt."
Đồng tử của Hứa Tiễu Tiễu co rụt lại, nhìn chằm chằm cô ta, đột nhiên ngữ khí chắc chắn mở miệng "Lại là cô dở trò "
Lương Mộng Nhàn nhếch môi, "Cô có chứng cứ sao?"
Không có trả lời trực tiếp, dáng vẻ kia khiến Hứa Tiễu Tiễu chắc chắn cô ta đem chuyện này nói với đôi vợ chồng kia
Lương Mộng Nhàn thấy dáng vẻ tức giận của cô, trong lòng cực kỳ sảng khoái, xoay người đi.
Lúc này, bả vai bị người vỗ một cái.
Cô ta quay đầu, chỉ thấy Hứa Tiễu Tiễu cầm chén nước bên cạnh đứa nhỏ hắt vào mặt cô ta
"Này "
Hứa Tiễu Tiễu, cô điên rồi
Nước lạnh hắt lên mặt Lương Mộng Nhàn.
Cô ta tức giận âm thanh kêu lên "Hứa Tiễu Tiễu, cô điên rồi "
Hứa Tiễu Tiễu nhìn người trước mặt, trong mắt phóng ra sát khí lạnh lẽo.
Cô bị chọc tức.
Lương Mộng Nhàn bởi vì không thích cô, cho nên tám tháng trước sắp xếp đêm đó khiến cô mất danh dự, bạn bè xa lánh, cô không có chứng cứ tạm thời lắng xuống.
Nhưng cô ta làm sao có thể đối với Điềm Điềm như vậy?
Cũng bởi vì muốn nhằm vào mình, mà phá hủy cuộc sống của Điềm Điềm?
Cô nắm chặt nắm tay, chậm rãi mở miệng nói "Lương Mộng Nhàn, lần này chỉ là nước , nếu có lần sau thứ tôi hắt không phải là thứ gì đó "
Lương Mộng Nhàn chấn kinh nhìn cô, "Cô, cô dám "
"Sao tôi lại không dám? " Hứa Tiễu Tiễu cười lạnh, tiến lên một bước, thẳng bức Lương Mộng Nhàn, "Tính cách của tôi, cô là người hiểu nhất Chọc giận tôi, chuyện gì tôi không làm được?"
Lương Mộng Nhàn theo bản năng lui về phía sau một bước, nhận thấy động tác này, toàn thân cô ta đều phát run "Cô..."
Rõ ràng ngữ khí thật không tốt, nhưng mà ngay sau đó cô ta như là nhìn thấy gì, thái độ lập tức liền thay đổi, cô ta ủy khuất cúi đầu, trong thanh âm mang theo khóc nức nở "Tiễu Tiễu, tôi biết đuổi cô đi là không đúng, xem như tôi cầu xin cô Cô đánh tôi, cô mắng tôi, tôi muốn nói với cô, cô cách xa bọn nhỏ một chút, không cần làm hỏng danh dự của bọn chúng... Cô phải biết rằng, mỗi đứa bé đều muốn một gia đình Cầu xin cô không cần đến nữa "
Hứa Tiễu Tiễu nhíu mày, quay đầu quả nhiên liền nhìn đến không biết cái gì, viện trưởng đứng ở phía sau cô.
Từ nhỏ lớn lên ở trại trẻ mồ côi, viện trưởng vẫn luôn chăm sóc cô, liền giống như mẹ cô.
Là vị trưởng bối Hứa Tiễu Tiễu đã từng thích nhất, tôn trọng nhất.
Giờ này khắc này, sắc mặt viện trưởng xanh mét, nhìn ánh mắt của bà hết sức phức tạp lộ ra thất vọng.
Hứa Tiễu Tiễu muốn giải thích cái gì, nhưng còn chưa nói viện trưởng liền thở dài "Là ta sai rồi không nên gọi con trở về."
Lời nói liền mắc kẹt trong cổ họng rồi.
Lòng của cô như là bị một bàn tay vô hình gắt gao nhéo, đau đến hô hấp đều có điểm không thuận, sau đó liền nghe đến viện trưởng tiếp tục nói "Tiễu Tiễu, con đi đi về sau không cần đến nữa ."
Hứa Tiễu Tiễu đứng ở ngoài cửa, nhìn chằm chằm cửa trại trẻ mồ côi từ từ đóng lại.
Trước mắt là bọn nhỏ, lúc cô rời đi trong ánh mắt không có che giấu ghét bỏ.
Thế giới của bọn nhỏ là đơn giản nhất.
Nhưng cũng đả thương người nhất.
Cô cười khổ một cái.
Cũng không biết đứng ở đó bao lâu, nhưng vẫn xoay người rời đi.
Trong đầu không tự giác hiện lên một Đời không như là mơ, tình không như là thơ.
Cho nên vẫn là nhìn về phía trước.
Hứa Tiễu Tiễu điều chỉnh tâm tình đi tới công ty.
Nói là công ty kỳ thật là một phòng ngủ và phòng khách trong một tòa nhân dân cũ kỹ, công nhân tính cả cô chỉ có ba người.
Cô vừa mới vào công ty, thấy một cô gái mặc đồ công sở đi tới "Chị Tiễu Tiễu, hôm nay là ngày đầu tiên Kim tiên sinh trả tiền hoa hồng cho chúng ta, công ty chúng ta không phải chị đăng ký sao, cho nên cần dùng đến thân phận của chị để kiểm chứng với ngân hàng ."
"Được, chị đưa cho em."
Nói xong, bàn tay tiến vào quần bò trong túi tiền.
Một giây sau, cô giống như hóa đá, cứng ngắt tại chỗ.
Bởi vì, cô đột nhiên nhớ tới
Ngày hôm qua tại Câu Lạc Bộ gặp vợ bé Giai Giai , lúc đó cô vì đang vội nên đem bóp tiền thả vào trong cái gối ôm kia
Hóa ra là một người đàn ông nhàm chán
"A a a a "
Hứa Tiễu Tiễu tóm lấy tóc, cả người đều phát điên.
Cô tuyệt đối là đứt gân não, mới đưa gối ôm cho Hứa Mộc Thâm
Bây giờ phải làm sao?
Hôm nay Kim tiên sinh muốn trả tiền, phí sinh hoạt tương lai của mọi người đều có liên quan.
Cho nên, nhất định phải đi tìm Hứa Mộc Thâm đem gối ôm trở về.
⬅ Trước Tiếp ➡