Chủ tịch đến
"Các cô đang xảy ra chuyện gì ?" Lúc Hứa Tiễu Tiễu và Lương Mộng Nhàn đang đối chọi gay gắt, bỗng nhiên âm thanh truyền đến.
Hứa Tiễu Tiễu quay đầu thì nhìn thấy người hội đồng đang đến đây.
Tổng cộng có hai người, người đàn ông đi phía trước là quản lí hội đồng, khoảng chừng bốn mươi tuổi, khuôn mặt ngay ngắn mặt lộ ra sự nôn nóng.
Lương Mộng Nhàn nhìn thấy ông ta, vội vàng chào đón bước đến " Quản lý Trương, không phải ngài nói hai cái giờ sau mới đến đây sao ? Sao lại đến sớm như vậy ?" Quản lý Trương trực tiếp nói " Vừa mới nhận được thông báo đột nhiên chủ tịch của quỹ từ thiện muốn đến đây, tôi đến trước đến để zem tình hình của các người " Ông ta vừa nói xong liền răn dạy Lương Mộng Nhàn "Đã xảy ra chuyện gì ? Sao lại xảy ra chuyện có đứa trẻ muốn nhảy lầu ? Chắc chắn chủ tịch đã nghe nói về chuyện này nên mới đến đây Không phải trong trại trẻ mồ côi của chúng ta rất an toàn hay sao ? Vừa đưa cho các người ngân sách để tu sửa thì sao đứa nhỏ lại có thể đi lên mái nhà, sao có thể lên chóp nhà ? Sao cô bé đi lên được ?" Lương Mộng Nhàn bị hỏi đến phía sau lưng lạnh lẽo.
Cửa sắt trên tầng cao nhất vẫn luôn đóng lại nhưng sau này nó bị rỉ sét nên gỡ ra, cô ta còn chưa kịp đổi cửa Nếu chuyện này mà bị truy cứu chắc chắn cô ta và viện trưởng sẽ phải chịu trách nhiệm.
Lương Mộng Nhàn nhướng mày lên, trong lúc sốt ruột thì khóe mắt nhìn thoáng qua Hứa Tiễu Tiễu và Đường Điềm Điềm, lập tức trong mắt cô ta lóe lên vẻ tính toán.
Cô ta mở miệng nói " Quản lý Trương, chuyện này là do cô ta " Dứt lời, tay cô ta liền chỉ về phía Hứa Tiễu Tiễụ
Lập tức quản lý Trương nhíu mày lại "Hứa Tiễu Tiễu, làm sao lại là cô ? Nhưng mà chuyện nhảy lầu này có quan hệ gì đến cô ?" Lương Mộng Nhàn giải thích mọi chuyện một lần "......
Hứa Tiễu Tiễu hủy hoại danh dự của trại trẻ mồ côi, cặp vợ chồng kia không muốn nhận nuôi Điềm Điềm cũng hợp tình hợp lí.
Ai " Quản lý Trương khó thở, chỉ vào Hứa Tiễu Tiễu mắng to "Có phải bát tự cô không hợp với trại trẻ mồ côi hay không ? Cuối cùng cô có lương tâm hay không, trại trẻ mồ côi nuôi dưỡng cô lớn như vậy, cô lại báo đáp chúng ta như thế ?" Nhân lúc đó, Lương Mộng Nhàn mở miệng "Bây giờ cô ta muốn nhận nuôi Điềm Điềm, muốn đưa Điềm Điềm đi.
Nhưng mà tôi không thể yên tâm đưa Điềm Điềm cho cô ta Lỡ như cô ta không kiềm chế hành vi của mình dạy hư Điềm Điềm thì làm sao bây giờ? Quản lý Trương, trại trẻ mồ côi của chúng ta muốn nhận nuôi phải phù hợp với điều kiện, cô ta một chút cũng không phù hợp với yêu cầu nhận nuôi " Quản lý Trương nhíu mày.
Ờ bên kia, Hứa Tiễu Tiễu nghe những lời này liền tức giận đi lên một bước " Quản lý Trương......" Lời giải thích còn chưa nói thì người đi theo đằng sau quản lý Trương lập tức sốt ruột nói " Quản lý Trương, chủ tịch đến " Lập tức quản lý Trương hoảng loạn, chỉ vào Hứa Tiễu Tiễu nói "Chuyện của cô tí nữa rồi nói Bây giờ nhanh chóng cùng tôi đi chào đón chủ tịch " Đáng tiếc, lời này vừa mới nói xong thì cửa đã mở ra, chợt, một chiếc siêu xe đi vào.
Nhân lúc đó, Lương Mộng Nhàn đi đến bên người Hứa Tiễu Tiễu, âm thanh vui sướng khi có người gặp họa nói "Muốn nhận nuôi Điềm Điềm, nói cho cô biết, nằm mơ đi Hôm nay, tôi sẽ làm cho quản lý Trương và chủ tịch lên tiếng, xem ai dám làm thủ tục nhận nuôi cho cô " Nhưng Hứa Tiễu Tiễu lại không nghe Lương Mộng Nhàn đang nói gì, ánh mắt cô ta khiếp sợ dừng trên chiếc xe kia.
Đây không phải......
Xe của anh cả sao ? Tại sao anh ta lại đến đây ? Chẳng lẽ......
Hứa Tiễu Tiễu kinh ngạc mở to mắt
Giả vờ không quen biết?
Chiếc Rolls Royce màu đen đi vào, ngừng lại trước cửa trại trẻ mồ côi.
Quản lý Trương bước bước lên, cung kính mở cửa xe.
Ngay lập tức, một thân hình cao lớn bước xuống xe.
Trong sân tràn ngập hơi thở cao quý, mạnh mẽ.
Tất cả mọi người xung quanh đều ngơ ngẩn, nín thở nhìn anh ta.
Bộ đồ được thiết kế khéo léo đặc biệt phù hợp với dáng người của anh ta, mỗi cử chỉ nâng tay nhấc chân đều mang theo khí thế uy phong của hoàng gia.
Hứa Mộc Thâm xuống xe, ánh mắt nhàn nhạt nâng lên.
Không biết vì sao khi ở giữa hàng chục người, tầm mắt anh ta lập tức cố định vào đứa bé kia.
Cơ thể mảnh mai của đứa bé kia bị một đám người ngăn cách ở ngoài, có vẻ rất yếu ớt.
Lông mày anh ta hơi nhíu lại, đáy lòng có một tia không vui Bốn mắt nhìn nhau, lập tức Hứa Tiễu Tiễu cúi đầu xuống, gắt gao nắm chặt tay.
Hận không thể tìm cái lỗ chui xuống.
Không biết vì sao cô ta lại không muốn Hứa Mộc Thâm nhìn thấy dáng vẻ chật vật của cô ta trong lúc này.
Điều này làm cô ta cảm thấy mình như một thằng hề.
Phản ứng của cô ta làm cho Hứa Mộc Thâm cảm thấy không vui.
Đây là…… Đang giả vờ không quen biết anh ta ? Lương Mộng Nhàn nhìn thấy người đàn ông này thì có chút ngạc nhiên.
Làm sao khi nhìn người đàn ông này thì có chút quen thuộc? Tuy buổi tối hôm đó Hứa Mộc Thâm đã tới nhưng mưa lại rất to nên cũng chẳng có ai nhìn thấy rõ người nào, cho nên Lương Mộng Nhàn cũng không có nhận ra anh ta.
Lúc Lương Mộng Nhàn suy nghĩ thì quản lý Trương cúi đầu, mở miệng thăm dò “Ngài Hứa, thật sự không nghĩ ngài có trăm công nghìn việc nhưng lại tự mình đến đây một chuyến, ngài tới nơi này để ?” Những chuyện như quỹ từ thiện này đều do quản lí cấp dưới phụ trách.
Ngài Hứa là người đứng đầu Kim Tự Tháp, ngày thường cơ bản sẽ không có đến.
Vậy vì sao hôm nay anh ta lại đến đây? Quản lý Trương đang suy nghĩ thì thấy ánh mắt của Hứa Mộc Thâm nhìn thẳng về phía trước.
Nhìn theo tầm mắt của anh ta, quản lý Trương liếc mắt liền thấy Hứa Tiễu Tiễụ
Hứa Mộc Thâm nhìn chằm chằm vào cô ta.
Anh ta đến đây tất nhiên là vì chuyện tối hôm qua.
Nhưng bây giờ mình lại lấy thân phận đại cổ đông đứng đây, tại sao người phụ nữ kia vẫn còn không thông suốt ? Hứa Mộc Thâm nhíu mày, trong khi Hứa Tiễu Tiễu đang há mồm trợn mắt thì chỉ vào phía cô ta dò hỏi “Bọn họ ở đây làm gì ?” Giọng nói không nghe vui buồn.
Lập tức quản lý Trương chuẩn bị tinh thần, giải thích nói “Là để nhận con nuôi.” Anh ta không muốn cho Hứa Mộc Thâm biết nhiều, miễn cho đại cổ đông cảm thấy trại trẻ mồ côi có quá nhiều chuyện, danh dự không tốt, quản lý Trương liền nói sang chuyện khác, “Ngài Hứa, ngài có muốn tôi dẫn ngài đi xung quanh chỗ này hay không ?” Hứa Mộc Thâm còn chưa nói lời nào thì có một giọng nói đột nhiên xen vào “Ngài Hứa, ngài tới nơi này để tìm hiểu chuyện nhảy lầu sao ?” Quản lý Trương quay đầu lại, cảnh cáo nhìn Lương Mộng Nhàn, muốn bảo cô ta câm miệng.
Nhưng Lương Mộng Nhàn lại giống như là không thấy ánh mắt của quản lý Trương, đi lên một bước, chỉ vào Hứa Tiễu Tiễu tố cáo nói “Ngài Hứa, người này đúng là cặn bã của trại trẻ mồ côi, là nỗi sỉ nhục của trại trẻ mổ côi Chuyện bây giờ của trại trẻ mồ côi đều có liên quan đến cô ta ” Hứa Mộc Thâm nhíu mày.
Quản lý Trương lập tức mở miệng “Đủ rồi, cô câm miệng ” Hứa Mộc Thâm nheo đôi mắt lạnh lẽo lại, “Để cho cô ta nói.” Lập tức quản lý Trương không dám nói gì.
Lương Mộng Nhàn tiếp tục mở miệng nói “Ngài không biết đâu, tám tháng trước……”
tố cáo với ngài Hứa ?
Hứa Tiễu Tiễu nắm chặt bàn tay của mình, gắt gao nhìn chằm chằm Hứa Mộc Thâm, khi Lương Mộng Nhàn đang nói chuyện thì cô ta bước lên một bước “Cô câm miệng ” Những chuyện trong quá khứ, cô ta không muốn mang ra nói.
Đặc biệt là Hứa Mộc Thâm sẽ cảm thấy bản thân cô ta không đúng đắn, nếu anh ta biết chuyện tám tháng trước …… Anh ta sẽ nghĩ về cô ta như thế nào ? Nhưng Lương Mộng Nhàn lại cười lạnh “Làm sao ? Cô sợ cái gì ? Chính mình có bản lĩnh làm lại không dám để cho người ta nói sao ?” Cô ta mặc kệ Hứa Tiễu Tiễu, nhìn thẳng vào Hứa Mộc Thâm tiếp tục nói “Tám tháng trước, cô ta không đúng đắn, vì tiền mà làm ra chuyện không trong sạch Nếu không phải vì danh dự của trại trẻ mồ côi thì cô ta đã sớm bị đuổi ra khỏi trại trẻ mồ côi này Đường Điềm Điềm cũng bởi vì chơi thân với cô ta nên bị người nhận nuôi nghi ngờ đạo đức không tốt.
Vì vậy vào phút chót, người đó đã từ chối nhận nuôi để cho đứa bé không được nhận nên mới có thể xảy ra chuyện nhảy lầụ
Tất cả chuyện này đều do cô ta ” Hứa Mộc Thâm nghe được lời này, ánh mắt trầm xuống.
Chuyện Hứa Tiễu Tiễu làm tình nhân cho người ta, anh ta biết nhưng lại khinh thường để ý đến.
Nhưng giờ phút này, khi Lương Mộng Nhàn nói bằng cái giọng điệu này, anh ta lại cảm thấy tức giận không nói lên lời.
Anh ta có thể khinh bỉ Hứa Tiễu Tiễu, nhưng người đàn bà này dựa vào cái gì khinh bỉ cô ấy ? Cô ta vừa nói cái gì ? Tám tháng trước, Hứa Tiễu Tiễu bị đuổi đi.
Như vậy trong tám tháng này, cô ấy sống không nổi ở bên ngoài nữa nên mới làm tình nhân cho người ta, đúng không ? Ánh mắt Hứa Mộc Thâm nhìn Hứa Tiễu Tiễụ
Cô ấy đứng thẳng lưng, dáng vẻ quật cường, làm cho người khác nhìn phải cảm thấy đau lòng.
Trước kia anh ta không biết nhưng bây giờ lại phát hiện, thật ra cuộc sống của cô ấy cũng không dễ dàng.
Khi Hứa Mộc Thâm đang suy nghĩ thì Lương Mộng Nhàn lại mở miệng lần nữa, nói “Bây giờ cô ta lại muốn trở về nhận nuôi Đường Điềm Điềm, cô ta dựa vào cái gì ? Chúng ta cơ bản không thể yên tâm mà đưa Điềm Điềm cho cô ta ” Nói đến đây, cô ta làm ra dáng vẻ đầy căm phẫn.
Rồi mới đắc ý nhìn Hứa Tiễu Tiễụ
Cô ta híp mắt, chờ đại cổ đông tức giận mắng cô ta.
Hứa Tiễu Tiễu cắn môi, toàn thân căng thẳng, giống như gặp một con dã thú nguy hiểm, toàn thân đầy phòng bị.
Cô ta không nói lời nào, chỉ đứng ở đó, lại có một cảm giác bi thương.
Sau nửa ngày, cô ta rũ mắt “Các người ghét bỏ Điềm Điềm là một sự phiền phức, tôi đưa cô ấy đi lại không đúng với ý muốn của các người sao ?” Lương Mộng Nhàn chỉ vào cô ta “Điềm Điềm không hiểu chuyện, tự mình chạy đến tầng cao nhất muốn nhảy lầu tự tử nhưng cô ấy vẫn là một đứa trẻ làm sao có thể đưa cho cô ” Nói xong liền nhìn Hứa Mộc Thâm “Ngài Hứa, loại người là cặn bã của xã hội như vậy, cặn bã ở trại trẻ mồ côi thì nên đá ra khỏi đây Tôi đề nghị tiêu hủy toàn bộ hồ sơ của cô ta ở trại trẻ mồ côi, vĩnh viễn không để cho cô ta đến gần trại trẻ mồ côi một bước ” “Chỉ có như vậy mới có thể bảo đảm danh dự của trại trẻ mồ côi, không hề dính dáng đến cô ta ” Tiếng trách mắng của cô ta vang vọng trên bầu trời.