Đường Điềm Điềm quay đầu, trên trán không biết đụng phải nơi nào, một mảng xám đem, nhìn rất nhọ nhem.
Hai bàn tay nhỏ của cô ấy cũng nhem nhuốc, nhìn Hứa Tiễu Tiễu mở miệng nói "Chị Tiễu Tiễu, em đang nghiên cứu ống dẫn khí than này dùng như thế nào, về sau, em hâm cơm cho dì, chị không cần lo lắng."
Một câu, làm trái tim Hứa Tiễu Tiễu khẽ co rút.
Điềm Điềm thật là một cô gái vô cùng tốt bụng.
Chỉ là......
Hứa Tiễu Tiễu tiến lên một bước, vỗ vai Điềm Điềm, "Không cần, hôm nay chúng ta không cầm hâm nóng."
Điềm Điềm sửng sốt, "Không hâm nóng, vậy ăn thế nào ạ...... Chỉ chờ một chút thôi, đá tan rồi sẽ không còn lạnh như thế nữa, rồi lại ăn."
Hứa Tiễu Tiễu lại nheo mắt, nhướng môi "Không cần, em chờ chị, chị đi hỏi xem chuyện gì xảy ra."
Vừa muốn đi, cánh tay lại bị Điềm Điềm giữ chặt.
Cô quay đầu lại, thấy vẻ mặt Điềm Điềm bất an mở miệng nói "Chị Tiễu Tiễu, nếu chị đi hỏi, liệu họ có đuổi chúng ta đi không?"
Hứa Tiễu Tiễu nhìn bộ dáng Điềm Điềm cẩn thận như vậy, vươn tay xoa đầu cô, "Không cần sợ, nhìn chị."
Sau đó đi vào trong phòng, bỏ đồ ăn vào trong hộp cơm, xách theo đi về phía trước, khập khiễng đi qua.
Hứa Tiễu Tiễu trực tiếp đi tới nhà ăn của biệt thự.
Còn chưa đi vào đã nghe được tiếng cười nói vui vẻ bên trong.
Cô đứng ở ngoài cửa, nhìn vào bên trong.
Liễu Ánh Tuyết đang gắp cho Hứa Nam Gia món mà cô ta thích, Hứa Thịnh cười, không biết đang nói cái gì.
Bên kia, Hứa Mộc Thâm ngồi ở chỗ đó, trên người mang theo vẻ xa cách, có vẻ không hợp với một nhà ba người bọn họ.
Thời điểm Hứa Tiễu Tiễu đang quan sát, Hứa Mộc Thâm như đã nhận ra cái gì, đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía cửa, sau khi thấy Hứa Tiễu Tiễu, anh nhướng mày.
Hứa Tiễu Tiễu cất bước đi vào.
Mới vừa vào cửa, tiếng cười trong phòng đột nhiên im bặt.
Hứa Nam Gia nhìn chằm chằm cô, "Sao cô lại tới đây?"
Giọng điệu hung hăng, mang theo sự không hài lòng.
Hứa Tiễu Tiễu nhếch môi, tiến lên một bước, tầm mắt dừng trên bàn cơm.
Đồ ăn phong phú và bổ dưỡng, đối lập hoàn toàn với đồ ăn cơm thừa canh cặn của mẹ.
Cô rũ mắt, "Tôi tới, là cho mọi người thêm đồ ăn, đồ ăn mẹ tôi bên kia ăn không hết, cho nên mang qua đây cho các người nếm thử."
Nói xong, cũng mặc kệ người khác, lập tức lấy đồ ăn lẫn vụn đá từ trong hộp cơm, đặt từng món trên bàn cơm.
Anh cả, anh thấy thế nào?
Hứa Nam Gia nhìn thấy những món đó, nhất thời nhíu mày, "Hứa Tiễu Tiễu cô làm gì vậy? Mấy đồ ăn mới lấy từ trong tủ lạnh ra thế này, ăn làm sao được? Hơn nữa nhà của chúng tôi ai ăn đồ ăn thừa Cô làm loạn cái gì, có để ăn cơm yên ổn không "
Hứa Tiễu Tiễu không nói chuyện, tầm mắt trước sau nhìn chằm chằm Liễu Ánh Tuyết.
Tầm mắt bà ta khi nhìn mấy đồ ăn đó, không hiện ra bất kỳ vẻ kinh nhạc nào, điều này chứng tỏ...... Trong lòng bà ta quả nhiên biết rõ ràng.
Hứa Tiễu Tiễu trực tiếp cười lạnh, "Đây là cơm của mẹ tôi tối nay, còn chưa kịp ăn."
Hứa Thịnh nhất thời kinh ngạc kêu ra tiếng, "Cái gì?"
Chợt, ông ta dùng ánh mắt mang theo chất vấn, nhìn về phía Liễu Ánh Tuyết.
Liễu Ánh Tuyết dường như căn bản không thấy được ánh mắt của Hứa Thịnh, "Soạt" đứng lên, thoạt nhìn còn kích động hơn Hứa Thịnh, "Đây là có chuyện gì? Đồ ăn ở Nam Sanh Các là ai sắp xếp Quản gia Quản gia Thái "
Cùng với câu lớn tiếng trách cứ này, vẻ mặt Hứa Thịnh ổn định lại.
Quản gia Thái quản lý cơm nước trong nhà, rốt cuộc trang viên nhiều người ở như vậy, ăn cơm là chuyện lớn bậc nhất.
Nghe được tiếng Liễu Ánh Tuyết gọi, ông ta vội vàng đi vào, cung kính cúi đầu, "Lão tiên sinh, phu nhân, xin hỏi có chuyện gì phân phó ạ?"
Liễu Ánh Tuyết lại chỉ vào đồ ăn trên bàn, "Đây là có chuyện gì? Tôi đã ngàn dặn vạn dặn bảo ông chiếu cố Nam Sanh Các, ông chiếu cố như vậy đó hả? Tốt nhất là ông cho tôi một lời giải thích hợp lý "
Hứa Tiễu Tiễu quay đầu nhìn về phía quản gia Thái.
Vẻ mặt quả gia Thái bình tĩnh, "Hả, là chuyện này ạ "
Ông ta thở dài, "Lão tiên sinh, ngài còn nhớ rõ, nửa năm trước, tiểu thư Nhược Hoa ăn cơm không cẩn thận bị bỏng, sau đó ngài đã phân phó, không cần đưa đồ ăn nóng cho tiểu thư Nhược Hoa. Mà chúng tôi thử hỏi bác sĩ, bác sĩ nói, ăn cơm không cần ăn quá nóng, nguội một ít cũng được, cho nên từ đó về sau, đồ ăn đưa đến Nam Sanh các đều là nguội."
Hứa Thịnh tựa hồ nhớ lại chuyện kia, bừng tỉnh đại ngộ.
Hứa Tiểu Tiểu nghe lời hoang đường này, chỉ cảm thấy buồn cười.
Bởi vì sợ mẹ làm bỏng chính mình, cho nên cho mẹ cô ăn đồ ăn nguội lạnh?
Mấy người này thật lắm cớ
Cô chỉ vào đồ ăn trên bàn, "Đây không chỉ là nguội, còn đông đá Nếu bác sĩ nói không có vấn đề, vậy quản gia Thái ăn luôn mấy món này đi."
Quản gia Thái sửng sốt, "Này, này...... "
"Sao thế, đồ ăn quản gia Thái không muốn ăn, lại cho mẹ tôi ăn? Địa vị của mẹ tôi ở cái nhà này còn không bằng quản gia Thái sao?"
Rốt cuộc quản gia Thái cảm giác được sợ hãi, trên trán đổ mồ hôi lạnh.
Hứa Tiễu Tiễu nhìn về phía Hứa Thịnh, "Cậu, mợ, con nghe nói qua chuyện đầy tớ ức hiếp chủ nhân, loại chuyện này, ngàn vạn không thể xảy ra ở nhà họ Hứa chúng ta Anh cả, anh nói em nói đúng không?"
Hứa Thịnh nhíu mày.
Còn Liễu Ánh Tuyết nhìn chằm chằm quản gia Thái, cân nhắc lợi và hại.
Hứa Mộc Thâm vẫn luôn ngồi ở bên cạnh, như người đứng nhìn, vốn yên lặng ăn cơm, chuyện không liên quan đến mình, nhưng nghe được câu nói cuối cùng của cô gái, nhướng mày, ngẩng đầu lên.
Cô gái rất thông minh.
Ai cũng có thể đoán được, đồ ăn khẳng định là Liễu Ánh Tuyết phân phó xuống dưới.
Chỉ mấy món kia căn bản không ảnh hưởng quá nhiều đến Liễu Ánh Tuyết, cho nên cô ngược lại chỉ thẳng quản gia Thái.
Mục đích rõ ràng, còn có thể khiến nhóm bảo mẫu trong nhà cảnh giác, về sau không dám khinh thường Nam Sanh các.
Nhưng mà, câu nói cuối cùng hỏi anh đó, là có ý gì?
Muốn anh ra mặt thay cô?
Khẩu thị tâm phi
Hứa Mộc Thâm tự hỏi, thấy cô gái kia nhìn anh, ánh mắt lóe sáng.
Cô muốn làm gì?
Bảo anh giúp cô?