⬅ Trước Tiếp ➡
Trong lúc này, không ai nói chuyện.
Hứa Tiễu Tiễu không được đáp lại, liền ngượng ngùng cúi đầụ
Lão phu nhân chậm chạp, lại từ đầu không phát hiện sự kì quái giữa hai người.
Bà nheo mắt ra sức nhìn Hứa Mộc Thâm, bỗng nhiên hô "Mộc Thâm, miệng của con làm sao vậy?"
mọi người trong phòng, toàn bộ đồng loạt nhìn về phía cái miệng của anh.
Lông mày Hứa Mộc Thâm nhíu lại, mọi người liền sợ tới mức một đám dời ánh mắt.
Lão phu nhân bối rối, "đứa nhỏ này, tới nhanh cho bà nội nhìn xem, làm sao mà miệng sưng thành như vậy?"
Tầm mắt Hứa Mộc Thâm đảo qua cô gái cúi đầu, căn bản không dám nhìn thẳng anh, gằn từng chữ mở miệng "Bị chó cắn một cái."
Hứa Tiễu Tiễu ...
Cô ngẩng phắt đầu, chống lại ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông kia.
Trong lòng run lên.
Lập tức lại cúi đầụ
Thôi, bị mắng một câu cũng sẽ không mất miếng thịt
Hơn nữa, chỉ sợ giờ phút này, bóng ma trong lòng người đàn ông này không thua gì mình.
Lão phu nhân lại hoảng sợ, "Chó làm sao có thể cắn được ngoài miệng của con? Muốn đi tiêm vắc xin phòng bệnh hay không Lỡ như có bệnh chó dại thì làm sao bây giờ?"
Hứa Tiễu Tiễu ...
Cô kiên trì, mở miệng nói "Nên là không cần đi."
"Tiễu Tiễu, con không hiểu đâu, giờ bên ngoài chó điên rất bẩn, vi khuẩn trong miệng còn nhiều mà, ngoài bệnh chó dại, không chừng còn có bệnh khác Nhưng mà, chó này sao có thể cắn được ngoài miệng nhỉ?"
Hứa Tiễu Tiễu ...
Nhất định phải khẩn nhanh chóng ngăn cái đề tài này lại.
ánh mắt cô ở trong phòng quét một vòng, mạnh mẽ nói "Cái kia bà ngoại, mẹ con đâu?"
Lão phu nhân quả nhiên bị dời lực chú ý "Thân thể mẹ con không tốt, nghỉ ngơi phía sau nhà, để cho quản gia đưa con đi gặp nó."
"Bà nội, con dẫn chị ấy đi." Hứa Nam Gia lại đột nhiên xung phong nhận việc, đi phía trước một bước, túm chặt cô, "Chúng ta đi."
Hứa Tiễu Tiễu hận không thể nhanh chóng tránh xa người này, tuy nhiên biết thái độ của cô ta chuyển biến quá kỳ quái, vẫn thuận thế theo cô ta đi ra ngoài.
Hai cô gái rời đi, trong phòng an tĩnh lại.
Hứa Mộc Thâm hơi nheo mắt, lúc này mới từ trên cầu thang đi xuống.
Lão phu nhân lại nhìn chằm chằm bóng lưng cô gái, thở dài, cảm thán nói "May mà đứa nhỏ này trưởng thành nhu thuận có hiểu biết, nếu không nghe lời, thân già này của ta làm ... thất vọng cô con? Đều là ta vô dụng "
Hứa Mộc Thâm nghe nói như thế, nhìn dáng vẻ bà nội vui mừng lại áy náy.
Nhu thuận? Hiểu chuyện sao?
Anh cụp mắt, che khuất ánh sáng lóe lên trong mắt.
Ra khỏi phòng khách một khoảng cách, Hứa Nam Gia ghét bỏ buông cánh tay Hứa Tiễu Tiễu ra.
Cô ta kiêu căng vươn tay, bá đạo không phân rõ phải trái mở miệng "Trả vòng ngọc lại cho tôi "
"Trả lại cho cô?"
"Đúng "
"Dựa vào cái gì?"
Cũng không phải thật sự không nỡ vòng ngọc này, mà là cô nương này nhìn cô như kiểu lấy lỗ mũi nhìn người vậy, làm cho trong lòng người ta cực kỳ khó chịụ
Tính Hứa Tiễu Tiễu cho tới bây giờ đều là ăn mềm không ăn cứng.
nếu ôn tồn xin cô , Hứa Tiễu Tiễu cũng sẽ không phải không cho. Nhưng thái độ này... Xem cô như là thỏ con yếu đuối thuần khiết dễ bắt nạt ?
Hứa Nam Gia thấy cô không cho, nhất thời giận dữ, chỉ vào mũi cô mắng "Tôi biết cô với mẹ cô đều là kẻ tiện nhân, dựa vào nhà của chúng tôi chính là vì tính kế "
Mắt Hứa Tiễu Tiễu nheo lại, "Hứa Nam Gia, tôi cảnh cáo cô, cô mắng tôi còn chưa tính, mẹ ta tốt xấu là cô của cô "
Hứa Nam Gia nghe nói như thế, trong ánh mắt ngược lại càng thêm khinh bỉ, "Bà ta xem như cô tôi? Nhiều nhất chỉ là con bà nó một đứa con nuôi "
chỉ là một đứa con nuôi
Hứa Tiễu Tiễu mở to hai mắt, kinh ngạc nhìn chằm chằm Hứa Nam Gia.
"Con nuôi?"
Hứa Nam Gia cười lạnh, "Đúng, mẹ cô chỉ là con nuôi nhà họ Hứa chúng tôi, mà cô, lại càng không có một chút quan hệ huyết thống với nhà họ Hứa Bà nội chỉ là nhìn cô đáng thương, cho cô một cái họ thôi. Thật đúng là tưởng mình là đại tiểu thư nhà họ Hứa sao?"
"Tôi nói cho cô, cô chỉ là một con chó nhà họ Hứa chúng tôi nuôi trong nhà, nếu không là vì chuyện kia mà nói, làm sao có thể đồng ý cho cô tiến vào cửa nhà họ Hứa "
Hứa Nam Gia nói tới đây, mới ý thức được chính mình lỡ lời.
Cô ta che miệng lại, nhìn về phía Hứa Tiễu Tiễụ
Cô đã bị hai chữ con nuôi làm kinh ngạc, thế cho nên không nghe rõ câu nói kế tiếp của Hứa Nam Gia.
Hứa Nam Gia nhẹ nhàng thở ra, tiếp tục nói "Hứa Tiễu Tiễu, tôi nói cho cô, ở trước mặt tôi, cô chỉ có là chó vẫy đuôi mừng chủ "
Hứa Tiễu Tiễu dần dần phục hồi tinh thần lại.
Cô không nhịn được cười khổ một cái.
Quả nhiên, bay lên ngọn cây biến thành Phượng Hoàng gì gì đó, đều là giả.
Muốn làm bao lâu, thì ra mẹ cô chỉ là con nuôi nhà họ Hứa.
Đến như cô... Ở nhà họ Hứa lại càng không có địa vị gì rồi.
Chẳng trách 22 năm qua, nhà họ Hứa không ai nhìn qua cô.
Nhưng mà nói như vậy, cô cùng cái "anh cả" kia chẳng phải là cũng không có quan hệ huyết thống?
Không hiểu sao trong lòng nhẹ nhõm.
Cái này tốt.
Nhưng tốt cái gì, cô cũng không kịp nghĩ sâu, liền nghe thấy giọng mỉa mai của Hứa Nam Gia "Hiện tại, rõ ràng thân phận của mình rồi chứ? Như thế tốt nhất cô ngoan ngoãn trả vòng ngọc lại cho tôi, nếu không nghe lời, tôi cho cô biết tay "
Giờ phút này, sắc trời đã nhá nhem rồi.
Hứa Tiễu Tiễu cúi đầu, trên mặt ánh sáng nửa tối nửa sáng, có vẻ người cô mang theo chút tà khí.
Cô nhếch nhếch miệng, cười nhạo một chút, lúc này mới ngẩng đầu thở dài, "Được rồi, tôi cho cô."
⬅ Trước Tiếp ➡