Trốn 6 năm, rốt cuộc vẫn không tránh khỏi.
Váy tụt xuống, vòng eo cô gái lập tức xuất hiện ở trước mắt.
Da thịt trắng trẻo, vòng eo mê người, ren đồ lót màu đen ở giữa cái váy tách ra như ẩn hiện…… Như vậy, đủ để cho mỗi một người đàn ông nhìn thấy tất cả huyết mạch sôi sục.
Nhưng khi nhìn thấy vòng eo trắng nõn xinh đẹp của cô không có chút màu lạ nào, Hoàng Phủ lại vô cùng thất vọng cứng lại tại chỗ.
Anh nhớ rất rõ ràng, trên eo cô có một chỗ hình xăm nhỏ lớn băng lòng bàn tay, hình xăm như vậy dù có tẩy cũng không thể không để lại một chút dấu vết.
Chẳng lẽ, thật sự là anh nhận sai người?
“Tiên sinh!”
Cửa nhà vệ sinh bị đẩy ra, trợ lý mang theo bảo tiêu vọt vào.
Nhìn thấy trong nhà vệ sinh, Cam Viện quần áo hỗn độn bị đè ở dưới thân, Hoàng Phủ đang bắt lấy váy đối phương, mọi người đều kinh ngạc giật mình tại chỗ.
Ai cũng biết vị này nhà mình luôn luôn không gần nữ sắc, chuyện bọn họ thường làm nhất là kéo những cô gái nghĩ cách bò lên trên giường anh đi, thế mà anh lại……
Tất cả trước mắt quá mức ái muội, cũng khó trách các thủ hạ sẽ nghĩ nhiều.
“Cứu mạng, cứu mạng!”
Cam Viện lớn tiếng kêu lên.
Hoàng Phủ phục hồi tinh thần.
“Đi ra ngoài!”
Mọi người không dám dừng lại, lập tức đồng thời rời ra ngoài cửa, trợ lý càng săn sóc giúp anh đóng cửa lại, hoàn toàn làm lơ Cam Viện kêu cứu.
Ánh mắt anh dừng lại hai giây ở trên eo Cam Viện lần nữa, Hoàng Phủ buông cô ra, đứng thẳng lên.
Biết bọn người kia chỉ nghe anh, Cam Viện cũng không lãng phí sức kêu cứu, chỉ chậm rãi bò dậy từ trên mặt đất, từ trong gương trộm nhìn dáng vẻ người đàn ông.
Phản ứng của anh không đúng lắm, phát hiện là cô, chẳng lẽ không nên phát giận sao?
Tên khốn này có biểu cảm gì, nhìn trông hình như là thất vọng……
Đứng ở tại chỗ, nhìn Hoàng Phủ đi ra ngoài nhà vệ sinh, Cam Viện nhướng mày, xoay người đối diện gương, phủ khăn tắm lên người, trên vòng eo cô trắng nõn.
Bảo sao tên kia buông cô, hóa ra là thế.
Cô cong môi cười thầm, người thầm thở phào nhẹ nhõm, nguy hiểm thật!
Cửa phòng bị gõ vang, Cam Viện tùy tay kéo xuống một bộ đồ tắm khoác lên người, đi qua kéo cửa ra.
Ngoài cửa, trợ lý đang đứng, trong tay cầm một bộ đồ vận động của nam xếp chỉnh tề.
“Đây là tiên sinh bảo tôi đưa cho cô.” Ánh mắt trợ lý đảo qua mái tóc cô rối tung, ngón tay nhấc lên, lại đưa một tờ chi phiếu tới, “Tấm chi phiếu này cô cũng cầm, coi như là bồi thường cho cô…… Sự việc hôm nay cô quên là được.”
Tôi muốn cô phục vụ cho tôi (24)
Xem ra, vị này thường xuyên làm loại chuyện này, trợ lý đã ứng phó đến mức nhẹ nhàng như đạp xe đi đường.
Cam Viện nhìn lướt qua chi phiếu trong tay anh ta.
“Người khác đâu?”
“Tiên sinh ở trong phòng.”
Thế giới này là của anh à?
Anh muốn làm thế nào thì làm thế nấy, lúc sau tùy tiện một tờ chi phiếu tống cổ đối phương?
Đẩy trợ lý trước mặt ra, Cam Viện bước nhanh ra ngoài cửa phòng vệ sinh, đi thẳng tới trước cửa phòng ngủ chính.
“Tiểu thư!”
Lúc trợ lý truy lại đây muốn ngăn cản thì đã chậm, Cam Viện đã đẩy cửa phòng ngủ chính ra.
Bên trong cánh cửa, trên người Hoàng Phủ còn mặc bộ quần áo ướt dầm dề kia, đứng ở trước cửa sổ sát đất, nhìn chăm chú vào ngoài cửa sổ, không biết suy nghĩ cái gì.
Nghe được tiếng cửa bị đẩy ra, anh chỉ cho là trợ lý tiến vào, mặt cũng không quay sang, chỉ không vui thốt ra hai chữ.
“Đi ra!”
“Cam tiểu thư……”
Trợ lý bắt lấy cánh tay Cam Viện, anh ta đi theo Hoàng Phủ bên người mấy năm, đương nhiên cũng hiểu biết tính tình vị này, chỉ nghe ngữ điệu anh là biết hiện tại vị này tâm tình vô cùng không tốt, cũng không phải lúc trêu chọc anh.
“Tránh ra!”
Cam Viện hất cánh tay trợ lý, giày dẫm ướt dầm dề thảm ba tư đi đến trước mặt Hoàng Phủ.
Nghe được tiếng trợ lý, Hoàng Phủ xoay người, nhìn chăm chú vào Cam Viện đi vào, ánh mắt đảo qua gương mặt cô dính tóc ướt, anh hơi híp mắt.
Lúc này, cảm xúc của anh đã bình tĩnh rất nhiều, lần đầu tiên trong cuộc đời làm loại chuyện này với con gái, anh biết, chuyện vừa rồi anh hẳn nên xin lỗi.
“Chuyện vừa rồi……”
Không đợi anh nói ra ba chữ “Thực xin lỗi”, Cam Viện đã trầm giọng mở miệng.
“Lập tức hủy hợp đồng với con trai tôi ngay!”
Câu xin lỗi bên miệng bị lấp kín, sự kiêu ngạo và bá đạo trong xương dâng lên, một lần nữa chiếm lĩnh suy nghĩ của anh.
“Không được.”
Anh gần như tìm khắp thế giới mới tìm được cậu bé phù hợp như Cam Đường, nhãn hiệu sắp tới đưa ra thị trường, người mẫu tốt như thế anh sẽ không buông tay.
Cam Viện hừ lạnh, “Hoàng Phủ, anh nghe rõ, tôi đang yêu cầu anh, không phải đang xin anh!”
“Không được!”
Ngữ điệu người đàn ông cố chấp đến độ không có chút xoay chuyển đường sống.