Sắc mặt Cam Viện bình thản, “Lý tổng, ngài cũng biết, tôi không để ý chức vị.”
“Tôi biết, nhưng cô cũng phải suy xét cho tôi đi, hiện tại tôi đang vào thời kỳ thăng chức mấu chốt. Cam Viện, cô nhìn vào lương tâm, ngày thường tôi đối xử với cô thế nào?” Lý tổng thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ, “Cô cũng biết, tôi đang vào thời kỳ thăng chức mấu chốt, tôi đã ở vị trí này mười năm, lúc này có thể là cơ hội cuối cùng của tôi. Coi như tôi xin cô, được không?”
Tôi muốn cô phục vụ cho tôi (28)
Cam Viện không còn lời gì để nói.
Nói khách quan, con người Lý tổng đối xử với cô không tồi, từ chối ý kiến mọi người và đề bạt cô từ một nhân viên phục vụ phòng bình thường tăng lên tới vị trí này, bởi vì một mình nuôi con, khó tránh khỏi có đôi khi sẽ ảnh hưởng chút đến công việc, ông cũng luôn khoan dung cũng không so đo.
“Cô yên tâm, chỉ ăn cơm, tuyệt đối sẽ không có chuyện khác, nếu anh ta còn dám làm gì cô, tôi cũng không đồng ý đâu.” Lý tổng mang vẻ mặt khẩn cầu nhìn chăm chú vào mặt cô, “Cam Viện, Tiểu Viện…… Xn cô, -giúp tôi lần này, được không?”
Phía trên đang tìm kiếm tổng giám đốc khách sạn phù hợp, Lý tổng là người có tiềm lực nhất, trong khoảng thời gian này ông cũng là vẫn luôn cố gắng biểu hiện, nếu vị đại gia này không cao hứng, khiếu nại người trên đầu trước một phen, chuyện ông thăng chức tất nhiên sẽ bị hoãn lại.
Con người Cam Viện, luôn luôn ăn mềm không ăn cứng, Lý tổng đã là người sắp 50 tuổi, nài nỉ cô như vậy, cô thật sự cũng không có sức từ chối.
“Được rồi, tôi có thể đi ăn cơm.” Cam Viện lấy lui làm tiến, “Nhưng công việc phòng tổng thống, tôi không muốn làm, ông bảo Lưu Sướng tiếp nhận cho tôi đi?”
Thấy cô đồng ý đi ăn cơm, Lý tổng cũng đồng ý chuyện này, “Không thành vấn đề, chuyện này để tôi sắp xếp, cô đi về chuẩn bị trước đi!”
Cam Viện đẩy cửa ra, vừa lúc gặp được Lưu Sướng “qua đây cáo trạng”, nhìn thấy Cam Viện, Lưu Sướng vội vàng dừng lại, nhường đường.
“Cam…… Cam chủ quản.”
Lúc này, vị này cũng bị Cam Viện dọa sợ không nhẹ.
Thủ đoạn làm âm thầm, gian lận ở phòng tổng thống, chuyện này nếu lộ ra ngoài, công việc của cô ta chắc chắn khó giữ được.
Thu động tác đối phương ở trong mắt, Cam Viện chỉ cười thầm, đạo hạnh bậc này còn muốn đấu với cô?
Tiến lên một bước, đỡ lấy bả vai Lưu Sướng, Cam Viện nghiêng mặt tiến đến bên tai cô ta.
“Chuyện kia tôi chưa nói. Nhớ kỹ, cô thiếu tôi một ân tình!”
“Biết…… Biết rồi.”
“Biết là được, lúc cần tôi sẽ đòi lại.”
Vỗ bả vai cô ta, Cam Viện rời đi nhanh.
……
……
Một lần nữa trở về văn phòng, Cam Viện đã quyết định xong ở trên đường, bữa tiệc đêm nay cô đi, nhưng cô không mang theo Cam Đường.
Thằng nhóc rất tinh, cô cũng không muốn cho cậu bé phát hiện dấu vết gì, cô cũng không thích nói dối với con trai.
Bởi vậy, vừa vào cửa, cô đã lộ ra gương mặt tươi cười.
“Tiểu soái ca, đói bụng không, chúng ta đi ăn lẩu được không?”
Trong văn phòng, Cam Đường đang thu dọn cặp sách của mình, nghe được tiếng Cam Viện, cậu nhóc lập tức quay mặt đi.
“Buổi tối hôm nay, có người mời chúng ta ăn cơm.”
Trong lòng dâng lên dự cảm xấu, Cam Viện nghi ngờ dò hỏi.
“Ai?”
“Chú Hoàng Phủ.” Cam Đường kéo lại dây khóa cặp sách, “Chú ấy nói muốn bàn một chút với mommy về hành trình chúng ta xuất ngoại, con đã đồng ý rồi, 6 giờ rưỡi, sẽ có người về nhà đón chúng ta.”
Chú…… Hoàng Phủ?!
Cam Viện tức giận ngứa răng, Hoàng Phủ tên khốn này, dám chơi điệu hổ ly sơn với cô, nhân lúc cô chưa hẹn con cô.
“Đê tiện, vô liêm sỉ!”
Tầm mắt Cam Đường một lần nữa dời qua, đôi mắt to trắng đen rõ ràng nhìn chăm chú vào mặt cô.
“Mommy đang mắng ai?”
“Đương nhiên là…… Một tên khốn.” Cam Viện nhún nhún vai, tiến đến bên cạnh cậu nhóc, “Nhi tử, buổi tối hôm nay mommy…… Có chút chuyện, cho nên có lẽ chúng ta không thể hẹn được.”
“Vậy ạ!” Cậu nhóc khẽ nhíu mày, “Con đành tự đi vậy.”
“Vậy làm sao được!” Cam Viện cố gắng để ngữ điệu mình vẫn giữ vẻ bình tĩnh, “Con đi một mình có vẻ không lễ phép lắm, bằng không hẹn hôm khác nhé?”
Tôi muốn cô phục vụ cho tôi (29)
“Không được, ba ngày sau chúng ta phải xuất ngoại, buổi tối hôm nay con muốn mang hộ chiếu đi, tiện để công ty giúp chúng ta đặt vé máy bay.”
Cam Viện tiếp tục lấy cớ, “Nhưng mommy còn phải làm việc mà, sao có thể nói xuất ngoại là xuất ngoại được?”
“Chuyện này mẹ không cần lo lắng, chú Hoàng Phủ nói bao trên người chú ấy, chú ấy rất quen nói chuyện Lý tổng chỗ mẹ.”
Đáng chết, đây là muốn lấp kín tất cả đường lui của cô đấy à?
Rõ ràng biết nhận sai người, còn dây dưa không thôi, vị này rốt cuộc muốn chơi cái gì.
Cô còn đang tự suy tư trong tối, cậu nhóc đã khoác cặp sách.
“Chúng ta về nhà bây giờ nhé? Không thì lát nữa không kịp mất!”
“Được rồi!” Cam Viện cầm chìa khóa trên bàn lên, “Vậy…… Mommy cùng đi với con, nhìn xem chú Hoàng Phủ con nói rốt cuộc muốn nói cái gì với mẹ!”
Tránh không khỏi, thì đối mặt.
Cô muốn nhìn, anh còn muốn chơi như thế nào!
Mẹ con hai người xuống tầng lên xe, trên đường Cam Viện giống như chuyên tâm lái xe, trong lòng lại đang âm thầm tự hỏi đối sách.
Trở lại phòng hai người thuê, cô mở cửa ra rồi giơ tay vỗ trán.
“Đúng rồi, giờ mới nhớ, hộ chiếu mẹ để ở chỗ nào rồi?”