⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh mắt Cam Đường có chút ảm đạm: “Ba, ba mất rồi.”
Cam Viện hài lòng.
Không hổ là con trai ngoan của cô, rất giỏi!
Nghe thấy tiếng bước chân, Hoàng Phủ Quyết nhìn sang, vừa đúng lúc bắt gặp ánh mắt vui vẻ và nụ cười thoáng hiện lên trên khuôn mặt của Cam Viện.
Nhắc đến chuyện ba của con cô “đã mất”, vậy mà vẫn có thể vui vẻ mỉm cười sao?
Ánh mắt Hoàng Phủ Quyết thoáng hiện lên suy nghĩ gì đó, nhưng khi chú ý đến cách trang điểm của cô, ánh mắt ấy lập tức trầm xuống.
Tất chân dài màu đen, áo khoác mỏng màu đen, thậm chí váy liền thân cũng màu đen…… Chẳng lẽ cô chuẩn bị đi dự tang lễ sao?
Nhưng mà……
Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô, bởi vì bước ra vội vàng nên mái tóc dài của Cam Viện có chút rối, vài sợi tóc nằm loạn trên vai.
Mặc dù vẫn còn đeo chiếc kính đen đáng ghét kia, không hề trang điểm phấn son, nhưng so với người phụ nữ luôn búi tóc cao, ăn mặc trang điểm theo phong cách ‘già dặn’ thường ngày, vào lúc này trông cô cũng có vài phần dịu dàng.
Bước đến, Cam Viện duỗi tay nhặt chìa khóa xe trên bàn.
“Tôi chuẩn bị xong rồi, chúng ta đi thôi.”
Họ cùng nhau xuống lầu, tài xế đã lái xe của Hoàng Phủ Quyết đến trước cổng và mở cửa xe chờ sẵn.
Cam Viện phớt lờ điều đó và kéo Cam Đường đến chiếc Volkswagen second-hand của mình.
Hoàng Phủ Quyết đi trước một bước, vừa quay mặt lại đã nhìn thấy hai mẹ con họ ngồi vào chiếc Volkswagen.
Trợ lý có chút bất đắc dĩ hỏi, “Tiên sinh, anh xem?”
Người đàn ông cau mày.
“Lái xe!”
Trợ lý vội vàng ngồi vào ghế phụ và bảo tài xế khởi động xe.
Cuối cùng, chiếc Bentley màu đen mở đường, Cam Viện lái Volkswagen của mình đi theo phía sau, hai chiếc xe lần lượt lái ra khỏi tiểu khu.
Ngồi trên ghế lái, Cam Viện nhìn chằm chằm vào chiếc xe phía trước, cô cười thầm.
Xem ra người đàn ông kiêu ngạo kia đang tức muốn chết rồi?
Ở ghế sau, Cam Đường khẽ bĩu môi, “Mommy, mẹ thật ấu trĩ!”
“Ấu trĩ?” Cam Viện nhíu mày, nhìn cậu bé qua kính chiếu hậu và nói, “Ấu trĩ thì mẹ vẫn là mẹ con!”
Đoàn xe đi thẳng một đường và đến một nhà hàng Michelin ba sao.
Ba người cùng nhau xuống xe, đi lên lầu, Cam Viện liền cố tình kéo con trai lại nhằm duy trì khoảng cách với Hoàng Phủ Quyết.
Khi lên đến tầng ba, ba người ngồi vào chỗ của mình, các món ăn đã được đặt trước nên không cần gọi thêm.
Một lát sau, các món ăn được dọn lên, Hoàng Phủ Quyết nhìn chằm chằm hai người ngồi đối diện, quyết định lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng.
“Tiểu Đường, đồ ăn có hợp khẩu vị của con không?”
“Vâng.” Cậu nhóc nhỏ gật đầu, “Không tồi ạ.”
Cam Viện lắc nhẹ chiếc nĩa có đồ ăn trong tay, “Khi ăn cơm không được nói chuyện, không tốt cho dạ dày.”
Cậu nhóc nhún vai, tiếp tục dùng bữa. Cam Viện đưa tay lên, nước sốt trên nĩa lập tức văng ra ngoài và rơi vào áo Hoàng Phủ Quyết.
“Ấy!” Cam Viện nhỏ giọng lên tiếng, “Thật sự xin lỗi.”
Cô nói lời xin lỗi nhưng trong ánh mắt cô lại không hề có chút hối lỗi, thậm chí còn rất vui vẻ.
Khuôn mặt trợ lý trắng bệch, anh ta vội vàng bước đến muốn giúp Hoàng Phủ Quyết xử lý.
“Để tôi giúp anh lau nó đi!”
Nào ngờ Cam Viện đi trước một bước, cô vội vàng cầm chiếc khăn ăn, đưa tay lau vết bẩn trên áo vest của Hoàng Phủ Quyết, vốn dĩ chỉ là vài giọt nước sốt, lúc này lại trực tiếp biến thành một mảng lớn.
‘Với tính cách ưa sạch sẽ của anh, bữa cơm này chắc chắn không ăn tiếp được nữa rồi nhỉ?’ Nhìn chằm chằm vào vết bẩn trên áo vest của anh, Cam Viện nở nụ cười xấu xa, thầm nghĩ.
Tiếp theo cô có thể thoải mái thưởng thức bữa tiệc này với con trai mình.
“Tiên sinh, anh vào phòng vệ sinh xử lý một chút đi?” Trợ lý đứng một bên nhỏ giọng nói.
Hoàng Phủ Quyết cau mày đứng dậy, nhìn Cam Viện phía đối diện đang vùi đầu dùng bữa, anh xoay người rời khỏi bàn ăn, trợ lý cũng vội vàng đi theo.
Con trai “gài bẫy mẹ” (2)
Nhìn chằm chằm bóng lưng người đàn ông xa dần, Cam Viện liền cười khẽ, “Con trai, ăn nhanh đi, ăn xong chúng ta về nhà.”
Cậu nhóc nhỏ nuốt miếng bò bít tết trong miệng xuống rồi nói, “Mommy, chú ấy đang theo đuổi mẹ sao?”
Cam Viện liếc mắt nhìn cậu bé một cái, “Thằng nhóc quỷ, con học mấy thứ vớ vẩn này ở đâu vậy hả? Không phải mẹ đã nói anh ta chỉ là khách ở khách sạn rồi sao.”
Cậu nhóc nhỏ dùng khăn lau lau khóe miệng, bình thản nói, “Giải thích chính là che đậy.”
“Hứ!” Cam Viện bĩu môi, cô suy nghĩ một chút rồi quay mặt sang nhìn con trai mình, “Con cảm thấy…… anh ta thế nào?”
Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng cô cũng vô cùng tò mò, không biết ấn tượng của con trai cô về cha cậu bé rốt cuộc như thế nào.
Cam Đường nhìn chằm chằm vào chỗ trống đối diện của người đàn ông, “Ngoại trừ tính tính hơi “thối” một chút, còn những cái khác cũng không tệ lắm.”
Vốn dĩ cô nghĩ rằng Cam Đường chắc chắn sẽ chỉ ra vô số khuyết điểm của Hoàng Phủ Quyết, vậy mà lại “cũng không tệ lắm”?
Cô biết, Cam Đường luôn soi mói người khác, “cũng không tệ lắm” tương đương với một đánh giá cao.
Cam Viện không cam lòng, nhướng mày nói, “Một người ngông cuồng, tự đại, hống hách, bá đạo, mặt dày vô sỉ như vậy…… anh ta có gì tốt chứ?”
“Khụ!”
Ngoài hành lang truyền đến tiếng ho khan.
⬅ Trước Tiếp ➡