⬅ Trước Tiếp ➡
****
Cam Viện xoay người đi về phía trước, cầm vật trong tay phải lên xem thử.
Giữa các ngón tay là một phong bì đặc biệt của khách sạn, phong bì rất mỏng, cô sờ thử nhưng vẫn không thể đoán ra được bên trong là thứ gì. Ở ngoài sạch sẽ đến nỗi không có bất kỳ một chữ nào trên đó.
Gia hỏa này sẽ không phải là muốn viết thư cho cô đó chứ?
Đi đến góc hành lang, Cam Viện dừng chân lại, tùy tay ném đồ vật mà trợ lý vừa nhét vào tay mình vào thùng rác.
Ngón tay cầm phong bì từng chút từng chút nới lỏng ra, thấy phong bì sắp rời khỏi tay thì cô lại đột nhiên khép ngón tay, giữ chiếc phong bì lại rồi xé nó ra, một tấm card rơi ra từ bên trong.
Trên tấm thiệp là một bức tranh được vẽ bằng bút, trông vô cùng tinh xảo.
Trong bức tranh là hình ảnh nhìn từ phía sau của một cô gái, cô ấy đang đứng trước cửa sổ, một tay đặt lên khung cửa sổ, tay kia cầm một ly rượu vang đỏ, dường như cô gái đó đang nhìn về thứ gì đó ở xa xăm. Mái tóc dài tùy ý vén lên lộ ra cần cổ trắng ngần xinh đẹp, gió nhẹ nhàng thổi qua làn váy thanh lịch của cô...
Dù chỉ là một cảnh thôi nhưng vẫn đẹp đến nghẹt thở.
Cam Viện trong nháy mắt đã nhận ra chiếc váy kia, đó chính là cô mà!
Sau hai giây sững sờ, Cam Viện bĩu môi khinh bỉ một cái.
“Còn không đẹp bằng tranh của con trai tôi vẽ!”
“Quản lý Cam, chào buổi sáng!”
Nhân viên quét dọn đang đẩy thùng rác đi ngang qua, nhìn thấy cô thì chủ động chào hỏi.
“Chào buổi sáng!”
Bỏ lại tấm card vào phong bì, Cam Viện liếc nhìn “cái đuôi” từ nãy đến giờ vẫn luôn bám theo cô, sau đó giơ tay phải lên, ung dung ném phong bì vào thùng rác của nhân viên dọn dẹp.
Cô thực hiện động tác này cực kỳ nhanh chóng, giơ tay lên, ném, thu lại tay, xoay người bước đi, toàn bộ động tác đều vô cùng liền mạch.
Người vệ sĩ nghiêng người cho người dọn dẹp đẩy xe rác đi qua, rồi người này chạm vào tai nghe Bluetooth trên tai.
“Cô Cam, cô ấy…”
“Cô ấy có xem nó không?”
“Cô ấy đã xem nó... Nhưng sau khi xem xong thì cô ấy đã tiện tay vứt nó đi rồi!” Giọng nói người vệ sĩ thể hiện sự bất lực.
“Anh… Anh thực sự nhìn rõ sao?”
Ở đầu dây bên kia, trợ lý Will của Hoàng Phủ Quyết gần như hét lên.
Đó là bức tranh mà tổng giám đốc đã tự mình vẽ suốt hai tiếng đồng hồ, nếu bây giờ mang đi bán đấu giá thì ít nhất cũng phải lên tới vài trăm ngàn tệ, nếu những cô gái muốn lấy lòng anh ấy mà biết được thì có lẽ sẽ còn vì bức tranh đó mà sẵn sàng trả đến hàng trăm triệu hoặc thậm chí là hơn nữa, vậy mà lại bị người kia vứt bỏ một cách vô tình.
Người vệ sĩ nhìn nhân viên dọn vệ sinh đang đi xa: “Anh có muốn tôi nhặt về không?”
“Thôi... quên đi.” Nhặt về rồi thì phải xử lý thế nào? Nếu như ông chủ nhà mình biết được bức tranh mà anh ấy chuyên tâm vẽ lại bị người kia tùy tiện vứt đi thì không tức đến hộc máu mới lạ: “Được rồi, anh cứ tiếp tục công việc của mình đi. Nếu thấy cô ấy lên lầu thì nhớ thông báo cho tôi.”
“Vâng, tiên sinh Will.”
Vệ sĩ trả lời một tiếng rồi tìm một chỗ kín đáo để có thể quan sát được cửa phòng của Cam Viện, sau đó nghiêm túc đứng canh ở đó.
Bên trong văn phòng.
Cam Viện ngồi trước bàn làm việc, tay phải từ trong túi rút ra, giữa bàn tay là chiếc phong bì nhỏ xinh xắn lúc nãy.
Hành động vừa rồi chẳng qua chỉ là một động tác giả, thật ra cô vẫn chưa vứt nó đi.
Muốn có được tranh của người đó vẽ thì rất khó khăn, thứ này có thể giữ lại cho con trai cô làm kỷ niệm cũng được.
Bỏ phong bì vào ngăn trong cùng của ba lô, sau đó Cam Viện cầm lấy cuốn nhật ký công việc lên, cẩn thận xem qua nội dung trên đó rồi gọi điện thoại để sắp xếp cho những công việc tiếp theo.
Nếu Hoàng Phủ Quyết quyết không có khả năng chịu để yên thì việc này cũng không còn cách nào nữa, từ chức là lựa chọn duy nhất mà cô có thể làm. Sau khi chuyến hành trình đến châu u này kết thúc thì cũng là lúc cô mang con trai rời đi.
Sau khi sắp xếp công việc ổn thỏa, cô đóng cuốn nhật ký công việc lại rồi đến văn phòng của giám đốc Lý.
Cô chưa kịp nói gì thì giám đốc Lý đã mặt mày vui vẻ kéo cô lại ngồi trên sô pha.
“Tiên sinh Will đã nói với tôi rồi, cô cứ yên tâm thoải mái đưa Tiểu Đường đi chơi vài ngày đi, tôi sẽ tính cho cô là một kỳ nghỉ có lương.”
Cam Viện mỉm cười cảm ơn đối phương rồi rời khỏi phòng làm việc của giám đốc Lý, lúc này mới đi thang máy lên lầu.
Chờ đến lúc cô đứng trước cửa phòng cho khác của Hoàng Phủ Quyết và nhấn chuông, thời gian vừa vặn như cô hẹn, đã là nửa giờ sau.
Will mở cửa ra, lịch sự dẫn cô vào phòng, dẫn lên sân thượng.
Bên cạnh chiếc bàn ăn nhỏ trên sân thượng, Hoàng Phủ Quyết đang nghiêm túc xem một tập văn kiện.
“Tổng giám đốc, Cam tiểu thư đến rồi.” Trợ lý Will nhẹ giọng nhắc nhở.
“Ngồi đi.”
Hoàng Phủ Quyết cũng không ngẩng đầu, lúc làm việc, anh luôn ở trong trạng thái tập trung cao độ.
Trợ lý Will giúp Cam Viện kéo ghế ra, cô liền bước tới và ngồi xuống đối diện Hoàng Phủ Quyết. Sau khi hỏi Cam Viện muốn uống gì, Will lui về phòng để chuẩn bị đồ uống cho cô, lúc này trên sân thượng chỉ còn lại hai người là Hoàng Phủ Quyết và Cam Viện.
Người đàn ông đang tập trung làm việc, thỉnh thoảng dùng bút chỉnh sửa lại trên văn kiện, tiếng sột soạt của bút vang lên giữa không khí tĩnh lặng.
Ánh mặt trời rực rỡ của ngày xuân chiếu vào khuôn mặt Hoàng Phủ Quyết, chiếu lên người anh thành một tầng kim sắc. Từ hình dáng lông mày đến bờ môi, từ bên tai đến bàn tay đang cầm bút đều không nhìn ra một chút khuyết điểm nhỏ nào, người đàn ông trước mặt này giống như là một đứa con cưng của Thượng Đế.
Sau khi ký tên vào phần cuối tài liệu, Hoàng Phủ Quyết đóng tập văn kiện lại và ngẩng mặt lên nhìn.
“Làm người phụ nữ của tôi đi, đến lúc đó thì cô có thể tha hồ mà ngắm mỗi ngày.”
Đúng là một kẻ tự luyến!
Cam Viện bĩu môi trào phúng: “Bộ dạng của anh thỉnh thoảng nhìn một chút cũng có thể chịu được nhưng nếu ngày nào cũng phải nhìn thì sẽ nôn mất.”
Đôi mắt xanh biếc nhìn khuôn mặt cô chăm chú, giọng nói của Hoàng Phủ Quyết vẫn bình tĩnh như thường đáp lại: “Muốn nôn sao, thế thì không chỉ đơn giản là nhìn đâu, hai chúng ta phải ngủ với nhau.”
Rõ ràng là đang nói lời công kích đối phương nhưng vẫn có thể giữ dáng vẻ ưu nhã như một bậc vương tử.
Đúng là người không biết xấu hổ thì lúc nào cũng thắng!
⬅ Trước Tiếp ➡