Cô cười yêu chiều, “Ngốc cũng là mẹ con.”
Phương trình, xạ kích…
Hai người chơi một lát, thẳng đến khi tiền xu trong người không còn một đồng mới đi ra khỏi khu vui chơi.
Nhìn thấy phía trước có không ít bạn nhỏ đang ngồi ở khu vẽ tranh, Cam Đường chợt dừng lại.
“Mẹ, con vẽ cho mẹ một bức tranh, được không?”
“Được nha.”
Cam Đường lập tức đi trả tiền, tìm một chiếc ghế dựa ngồi xuống.
Cậu nhóc ngồi bên cạnh một cái giá vẽ, lấy ra bút vẽ, màu nước bắt đầu trộn màu.
Nhìn dáng vẻ chuyên chú của Cam Đường, Cam Viện nhẹ nhàng cảm nhận, con trai của nàng thật sự càng ngày càng đẹp trai nha. Nhìn dáng vẻ chăm chú quen thuộc kia, Cam Đường trong mắt cô dần dần biến thành khuôn mặt Hoàng Phủ Quyết.
Lúc này, không biết đã có kết quả giám định chưa?
Khi đưa tay, khi đưa bút phác họa, cậu nhóc càng nghiêm túc chăm chú, rất nhanh, trên giấy vẽ đã bắt đầu xuất hiện những nét bút đầu tiên, phá họa nên hình dáng Cam Viện.
Bốn phía đều là những đứa trẻ lớn nhỏ khác nhau ngồi an tĩnh vẽ tranh. Ngồi phía trước Cam Đường rõ ràng là một cậu nhóc to béo không thích ngồi đây, chỉ phết vài nét bút lung tung trên giấy đã mất kiên nhẫn nhìn Đông nhìn Tây, xoay xoay người trên chiếc ghế nhỏ, rồi khóe miệng cậu nhóc hiện lên một nụ cười xấu xa, đưa bút sang vạch một đường xuống bức vẽ của một cô bé ngồi bên cạnh.
“Mẹ!”
Cô bé lập tức òa lên khóc gọi mẹ.
Tựa như cảm thấy thỏa mãn ở trò đùa này, cậu nhóc to béo đứng dậy, nhìn xung quanh, thấy mấy đứa nhóc nhỏ hơn so với cậu ta lập tức ôm tranh của mình vào người mà né tránh.
Cậu ta liền tiếp tục nhìn, ánh mắt dừng lại trên người Cam Đường.
Cậu nhóc vốn chỉ chú ý tới bức vẽ của mình, không có chú ý tới mọi việc xung quanh.
Nhướng nhướng lông mày, trong cặp mắt màu xám của cậu nhóc to béo hiện lên một ánh cười tà ác, vung bút lên vạch trên bức vẽ của Cam Đường một đường cong dài.
Trên bức vẽ lập tức hiện ra một đường xiên vẹo màu sắc.
Cam Đường kinh ngạc ngẩng đầu, hai đầu lông mày lập tức nhíu chặt.
“Hỗn đản, tránh ra!”
Bức tranh bị một đứa trẻ phá hoại, cậu nhóc sớm đã tức giận.
Thằng nhóc to béo tóc vàng lại nở nụ cười xấu xa, dùng tiếng Anh hỏi lại, “Mày đang nói cái gì? Muốn tao vẽ thêm vài đường nữa sao?”
Dù rằng thằng nhóc kia không hiểu tiếng Trung, nhưng với vẻ mặt của Cam Đường cũng đoán được đại khái, nhưng mà nó lại quá thích thú cái cảm giác phá người khác liền thò bút vẽ đưa vài đường loạn trên bức tranh của Cam Đường.
Cam Đường tức giận giật bút vẽ trong tay hắn, hét lên một tiếng chói tai.
“GET OUT!” (Cút ngay.)
Thằng nhóc tóc vàng giật mình, nhìn khuôn mặt xanh mét vì tức giận của Cam Đường, tay trái lập tức đưa ra, cầm lấy vỉ pha màu rực rỡ vẫn còn nhiều hố màu hất toàn bộ lên mặt bức tranh của Cam Đường.
Bức tranh mới đầu còn có thể cứu được, nhưng hiện giờ thì hỏng bét, chưa kể quần áo của Cam Đường cũng không may mắn.
Cam Đường giận dữ, tiến tới một bước, đem bảng màu đang cầm trên tay úp thẳng vào mặt thằng nhóc tóc vàng.
“A!”
Thằng nhóc không ngờ tới, cậu nhóc bé nhỏ thấp hơn nó một cái đầu lại dám phản kháng như vậy nên hét lên chói tai, nhảy tránh ra sau, hai tay cuống cuồng chùi chùi trên mặt, nước màu vảy tứ tung lên quần áo của nó. Chùi vài cái trên mặt, thằng nhóc tóc vàng phun phì phì, cả người lộ ra vẻ dữ tợn: “Thằng nhóc ốm đói này, mày dám đánh tao?”
Nói rồi, một tay đẩy giá vẽ sang một bên, thằng nhóc bước tới dùng một tay túm áo Cam Đường rồi đẩy cậu ngã xuống mặt đất.
Ghế cùng giá vẽ bị xô đổ tạo nên một chuỗi tiếng động.
Cam Viện hết hồn, đứng lên nhìn thấy con trai bị đẩy ngã trên mặt đất thì lập tức chạy tới.
“Tiểu Đường.”
Cách giáo dục lang sói của Cam Viện (1)
Nâng cậu nhóc từ dưới đất dậy, Cam Viện cẩn thận nhìn từ đầu tới chân cậu nhóc rồi giúp cậu lau sạch thuốc màu bắn trên mặt.
“Có bị thương không?”
Cậu nhóc lắc đầu, ánh mắt nhìn và bức tranh “thảm không nỡ nhìn” rớt trên mặt đất.
“Mẹ, con rất tức giận.”
“Mẹ biết.”
Cam Viện nắm bàn tay nhỏ của Cam Đường, cô đứng dậy, “Chúng ta cùng đi đòi lại công đạo.”
Động tĩnh của hai đứa nhỏ đã kinh động những người xung quanh, cha mẹ cùng nhân viên khu vẽ tranh đều xúm lại đây. Một người đàn ông mặc áo vest đen đang uống cà phê cách đó không xa cũng lập tức đặt ly cà phê trong tay xuống, chạy nhanh tới bên cạnh thằng nhóc tóc vàng, giúp nó lau thuốc màu trên người.
“Trời ạ, thượng đế của tôi.”
Tiếng một người phụ nữ hô lên, sau đó hai người một trước một sau cũng xông tới bên cạnh người thằng nhóc tóc vàng.
Đi phía trước là một phụ nữ váy đen, đại khái khoảng hơn 30 tuổi, tướng mạo xinh đẹp, chỉ là môi mỏng, trông khuôn mặt có chút khắc nghiệt.
Người phụ nữ phía sau trẻ hơn một chút, dáng vẻ có vài phần giống người phụ nữ kia, trông như một đôi chị em.
“Sao lại thành như vậy, các người là heo sao, sao lại không chăm sóc tiểu thiếu gia?”
“Thực xin lỗi, phu nhân.” Người đàn ông mặc vest đen vội lên tiếng xin lỗi. “Tôi không ngờ lại như thế này.”
Cam Viện dắt theo Cam Đường đứng trước mặt mấy người này. Nhưng cô chưa kịp nói gì thì thằng nhóc tóc vàng đã đưa tay chỉ Cam Đường lên tiếng mách trước, “Chính là nó, nó làm dơ quần áo con.”
Hai người phụ nữ đồng thời quay phắt về phía mẹ con Cam Viện, ánh mắt của người phụ nữ váy đen nhìn Cam Đường mang theo sự tức giận.
“Thật đáng chết. Tối nay chúng ta còn có một buổi tiệc quan trọng, mày có biết bộ quần áo này bao tiền không?”
Quả nhiên. Cha mẹ như thế nào, con cái sẽ là cái dạng đó.
Cam Viện thản nhiên cười, “Quần áo của nó bao tiền tôi không biết, tôi chỉ biết con trai cô phải xin lỗi con trai tôi.”