Tề Chân mới phát hiện mặc dù là cô đang ngồi thẳng, người này cũng vẫn cao hơn cô một cái đầu, trong lòng không khỏi cảm thấy có chút căng thẳng, lại sợ chính mình thất lễ, đến lúc đó sợ sẽ làm bố cô mất mặt nên có khẩn trương.
Người đàn ông chậm rãi tháo kính râm bằng ngón tay thon dài, để lộ đôi mắt nâu sẫm điềm tĩnh, cùng Tề Chân bốn mắt nhìn nhaụ
Người đàn ông trước mặt không quan tâm đến vẻ mặt kinh ngạc của Tề Chân, chỉ cười nói "Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhaụ Tôi họ Dụ, Dụ Cảnh Hành"
Cô tức khắc cắn cánh môi, trợn tròn đôi mắt, rối rắm, chính mình không biết nên nói cái gì.
Cô không hiểu bố cô vì cái gì không nói cho cô biết, lấy tính tình của cô, biết đối tượng xem mắt là nhân vật lớn như vậy, khẳng định cô sẽ không đến.
May mắn thay cô không phải là fans của anh, có thể bình tĩnh một chút, nhưng vẫn là nhịn không được kích động nói lắp.
Tề Chân nghiêm túc nhìn anh, rối rắm mà xác nhận "Ngài không có, không có...... Đi nhầm phòng phải không?"
Nhìn vào đôi mắt nâu sẫm của Yu Jingxing trong vài giây, anh ấy dường như đang mỉm cười, nhưng cũng có vẻ bình tĩnh và thờ ơ.
Thoạt nhìn khí chất của anh ấy so với trên TV không quá giống nhau, anh ấy không có lạnh lùng, hờ hững như vậy, ngược lại hơi nhếch khóe môi "Không có, bố tôi đã cho tôi xem ảnh của cô."
Khóe mắt Tề Chân lộ vẻ vô tội, như là bị dọa, không chớp mắt nhìn.
Một lúc sau, cô gật đầu, cứng ngắc đứng dậy, lịch sự và dứt khoát nói "Xin chào... Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhaụ Kỳ thật khi còn nhỏ tôi đã xem rất nhiều phim điện ảnh và phim truyền hình của anh. Vừa rồi không nhận ra anh, thất lễ rồi... "
Dụ Cảnh Hành rất ít nhìn thấy cô gái như vậy, có giáo dưỡng, cũng ngây thơ và mềm mại.
Người đàn ông cười cười, bảo cô ngồi xuống trước, lại hỏi cô ở chỗ này đợi bao lâụ
Tề Chân khiêm tốn nói "Cũng không có lâu, mới vừa ngồi được vài phút đi, anh liền tới rồi."
Nói một lát, Tề Chân đã sớm đói bụng, vì thế Dụ Cảnh Hành thuận theo cô mà gọi món, lại săn sóc hỏi cô định ăn gì.
Tề Chân lắc đầu, nói rằng không có sở thích gì nên Dụ Cảnh Hành liền gọi món đặc biệt cho cô và một ly nước trái cây, bình thường vào lúc này hẳn là nên uống rượu vang đỏ gì đó, cũng không biết vì cái gì anh lại đưa cho cô nước trái cây.
Tề Chân liền khó tránh đứng ngồi không yên, mờ mịt nhìn nước trái cây nửa ngày.
Cô cũng không có nói dối, quả thực đã xem qua phim của Dụ Cảnh Hành, cùng với một ít phim truyền hình ban đầu của anh, nhưng trên thực tế..... có rất ít người cùng thế hệ với cô cũng chưa từng xem qua những bộ phim đó.
Ở thời điểm mà Dụ Cảnh Hành nổi tiếng, những thứ như fandom đã phổ biến trong giới showbiz rồi. Dụ Cảnh Hành đã được đề cử và giành được nhiều giải thưởng quốc tế. Là một diễn viên trẻ đã 3 lần đạt tam kim ảnh đế và cũng không còn đóng phim truyền hình nữa.
Nhưng Tề Chân không thích anh nhiều như vậy, dù sao cô gái nhỏ cũng hay quên, hôm nay thích, ngày mai có lẽ là không thích nữa. Và vì cô không hứng thú với hầu hết các bộ phim đoạt giải sau này của anh nên sau một vài năm liền quên.