Chương 23
Trước đây có một đạo diễn đã đánh giá Giang Ngộ, rằng anh có một gương mặt điện ảnh trời ban, không hề có góc chết.
Không phải sao?
Tư thế cúi đầu này, người bình thường đã sớm lộ ra hai cằm, trở thành trò hề.
Nhưng anh vẫn rất đẹp trai, sống mũi cao thẳng, đường nét cương nghị, môi hơi nhếch lên, vừa cấm dục vừa gợi cảm.
Giờ phút này, gương mặt cấm dục kia đang phóng đại trước mắt Phương Niên.
Trong lúc cô chưa kịp phản ứng, môi của Giang Ngộ đã hạ xuống.
Anh hôn vừa sâu vừa tàn nhẫn, không có một chút dịu dàng nào.
Đôi môi khép chặt của Phương Niên bị anh cạy mở, đầu lưỡi anh bị cuốn lấy, hoàn toàn không có chút lực phản kháng, chỉ có thể mặc anh mạnh mẽ liếm mút thỏa thích.
“Ưm…”
Cô muốn đẩy anh ra, nhưng vừa mới đưa tay lên đã bị anh giữ chặt không thể động đậy.
“Chậc chậc…”
Anh mút mạnh, môi lưỡi giao nhau phát ra âm thanh ái muội, khiến người ta toàn thân mềm nhũn.
Phương Niên gần như chỉ phản kháng mấy giây, sau đó lập tức tước vũ khí đầu hàng.
Cô ngoan ngoãn ngẩng đầu liên, miệng nhỏ hé ra, phối hợp với động tác tiến vào, triền miên quấn quýt của anh.
Nụ hôn này kéo dài trong vài phút, lúc Giang Ngộ rốt cuộc cũng buông cô ra, đôi môi của Phương Niên đã sưng lên đỏ bừng.
“Nhớ chưa?” Anh vẫn giữ tư thế giam cô như cũ, vô cùng bá đạo.
“Nếu còn chưa nhớ ra, anh không ngại làm một lần nữa để em nhớ lại đâụ”
Khuôn mặt anh mang theo sự tà ác mà cô quen thuộc, khiến trái tim cô run lên.
“Nhớ… Nhớ rồi.” Nhát gan như cô, cuối cùng cũng thừa nhận.
“Em đã làm gì anh?”
“Em… Hôn anh.”
“Hôn chỗ nào?”
Bàn tay của anh cách lớp áo len, ngao du trên bộ ngực cao ngất của cô.
Cô không nghi ngờ gì nữa, chỉ cần cô nói một câu không đúng ý anh, anh sẽ lập tức đẩy cô ngã xuống giường, để cô “Nhớ lại”.
Phương Niên cam chịu trả lời “Hôn lên môi anh, cơ ngực anh, còn có… Gậy thịt của anh.”
“Ngoài những nơi đó ra, em còn bảo anh ăn ngực của em, em có nhớ không?”
Anh miết lấy đỉnh nhọn của cô, nhẹ nhàng lôi kéo.
“Ưm…” Cô gật đầu, giọng nói mang theo dục vọng bị đốt lên, vô cùng quyến rũ.
“Cho nên em thừa nhận, đêm qua là em chủ động quyến rũ anh, muốn dùng cơ thể để thăng tiến?”
“Không phải.” Cô mở to mắt, cuống quít lắc đầụ
Phản ứng này khiến Giang Ngộ hài lòng.
Động tác chơi đùa núm vú cô nhẹ hơn một chút, chuyển sang nhẹ nhàng vân vê.
“Vậy thì tại sao?”
Anh nhìn cô chằm chằm, không buông tha bất kỳ một biểu cảm nào trên mặt cô.
“Bởi vì…”
Phương Niên bị hàng loạt câu hỏi liên tiếp của anh làm cho chóng mặt, gần như vô thức muốn nói ra, nói cho anh biết bởi vì cô vẫn yêu anh, cô vẫn luôn yêu anh.
Thế nhưng lời nói vừa đến khóe miệng, cô lại dừng lại.
Hóa ra, đây chính là mục đích của anh?
Muốn nghe chính miệng cô thừa nhận cô vẫn còn yêu anh?.
==================================================
Edit Cỏ cong cớn
“Bởi vì sao?” Giọng nói của Giang Ngộ không nhanh không chậm, tư thế vòng tay giam cô lại cực kỳ bá đạo, dường như hôm nay phải nghe chính miệng cô nói ra đáp án mới chịu bỏ qua.
Phương Niên cúi đầu, cô nhìn xuống đất, mũi chân hai người cách nhau rất gần, thế nhưng khoảng cách giữa hai người lại xa đến thế.
Hồi lâu sau, cô thì thầm trả lời “Bởi vì anh rất quyến rũ, em lại đang say rượụ
Nhất thời xúc động…”
Vừa nói xong câu này, bầu không khí ngọt ngào mới vừa rồi lập tức biến mất.
Khuôn mặt Giang Ngộ trầm mặc như nước, sườn mặt cứng rắn lạnh lùng, anh buông cánh tay đang chống sau lưng cô ra, vô cùng thất vọng nói “Tôi phải thay đồ, cô Phương, mời cô ra ngoài.”