⬅ Trước Tiếp ➡

Mỗi lần gậy thịt rút ra, nhục huyệt đỏ hồng cũng bị cuốn theo, lúc cắm vào lại quấn quít kéo vào, hình ảnh vô cùng dâm mị.
Giang Ngộ cấp tốc thúc vào một trận, mở rộng chân cô ra, xoa nắn bộ ngực cao ngất của cô.
Đối với người gầy như cô, thường thì ngực sẽ không quá to.
Nhưng cô thì khác, mặt thon, eo nhỏ chân dài, cặp vú đầy đặn động lòng người, bờ mông ngạo nghễ ưỡn lên, quả là bữa ăn trời ban.
Giang Ngộ nắm lấy đầu vú của cô, lôi kéo một hồi, tiến công ngày càng mãnh liệt.
Sau khi đâm vào một lúc, sợ chân cô đau, anh đổi cô sang tư thế nằm sấp, tiến vào từ phía saụ
Cánh mông cô bị anh mạnh mẽ tách ra, tác động tới các dây thần kinh xung quanh cúc huyệt, cũng khiến hoa huyệt càng trở nên nhạy cảm.
“A… a…”
Cô bị anh cắm đến lung lay, cả người co giật.
“Niên Niên, gọi tên anh.

“A… Giang Ngộ… A… Nhanh quá…”
“Vậy anh chậm một chút nhé?” Anh cười nhẹ, giọng nói trầm thấp gợi cảm, tràn ngập từ tính, động tác ở eo cũng chậm lại, từng chút một đi vào bên trong, chạm vào nơi nhạy cảm nhất của cô.
Phương Niên bị anh làm đến nỗi da đầu tê dại, bộ ngực lớn như hai quả bóng nước nặng trĩu rũ xuống, đầu ti thỉnh thoảng cọ xát đệm ghế sofa, càng thêm kích thích lớn hơn.
Chẳng mấy chốc, cô lại cảm thấy chưa đủ, quyến rũ cầu xin anh “Giang Ngộ… Nhanh lên… Cho em…”
“Gọi chồng đi ” Anh vân vê một bên ngực cô, làm dịu cảm giác ngứa ngáy của cô.
“A… Chồng ơi… Em muốn anh…” Cô lắc mông, khe mông cọ xát khu rừng rậm của anh, động tác vô thức như một nữ yêu tinh muốn hút lấy linh khí.
Giang Ngộ lập tức hít sâu một hơi.
Anh nắm lấy eo cô, nhanh chóng thẳng lưng cắm vào.
“Dâm phụ, làm chết em.

Bình thường anh không bao giờ nói lời thô tục, mỗi lần nói, đều là lúc ở trên giường bị cô kích thích đến không chịu nổi.
Anh dứt lời, tiểu huyệt của Phương Niên lại thít chặt hơn một chút.
“Em chính là dâm phụ, muốn gậy thịt lớn của chồng chơi em ” Cô sung sướng rên rỉ.
“Được.
” Giang Ngộ một lần nữa thúc vào thật sâụ
Qua một hồi lâu, cuối cùng Phương Niên cũng chịu không nổi, cô nũng nịu gọi anh “Chồng ơi… A… Em ra…”
“Niên Niên, chúng ta cùng ra.

“A…”
Trước mắt một mảnh trắng xóa, Phương Niên hét lên một tiếng, bỗng dưng mở mắt ra.
Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có đồ dùng lạnh lẽo trong nhà và cái bóng của cô trên mặt đất.
Kịch bản vừa xem vẫn còn trên tay, vẫn dừng ở trang cô đọc trước khi chìm vào giấc ngủ.
Mà Giang Ngộ, sự dịu dàng và nụ cười của anh, đều chỉ là giấc mơ thoáng qua thôi.
Trong thoáng chốc, Phương Niên cảm thấy lạc lõng, cô đưa tay sờ vào giữa chân, quả nhiên nơi đó đã ướt đẫm.
Cho dù chỉ là trong mơ, cô vẫn có thể vì anh mà động tình.
Cô đứng dậy đi về phía phòng vệ sinh.
.
==================================================
Edit Cỏ
Trong quán bar Dream đông đúc nhất thành phố, đoàn làm phim bận rộn đến chiều, lúc này đang uống rượu ăn mừng.
Sau khi Thạch Nham bị mời liên tục mấy chén, anh cầm ly đi tới bên cạnh Giang Ngộ, cười hỏi “Trước đây cậu chưa từng đến những nơi như thế, sao hôm nay lại đột nhiên đổi tính thế?”
Năm đó, hai người đã chia nhau nhận được giải thưởng đạo diễn xuất sắc nhất và ngôi vị ảnh đế nhờ vào bộ phim “Cô Thành”.
Sau khi lễ trao giải kết thúc, đoàn làm phim muốn đến quán bar chúc mừng, nhưng tân ảnh đế Giang một mực nói ở nhà có việc, thật ra là từ chối không muốn đi.
Năm năm trôi qua, chuyện này trong ký ức của Thạch Nham vẫn còn như mới đây.
“Mọi người đều sẽ thay đổi, nhưng Giang Ngộ cậu sẽ không.


⬅ Trước Tiếp ➡