⬅ Trước Tiếp ➡

bên phía cậu chủ chưa biết mấy giờ mới xong việc, hay là cô ăn cơm trước đi." Ánh mắt Nguyễn Nam Tô hiện lên vẻ mất mát "Chờ thêm một chút đi, hôm qua anh ấy nói tối nay sẽ về." Đối phương thở dài, không lên tiếng nữa.
Cho đến mười giờ, điện thoại bàn trong phòng khách mới vang lên.
Dì Đồng vội vàng đi qua nghe máy, sau khi cúp máy, bà ấy quay đầu nhìn Nguyễn Nam Tô, sắc mặt khó xử "Cô chủ..." Rõ ràng là dáng vẻ khó mở miệng.
"Thần Diệp không về sao?" Nguyễn Nam Tô bình tĩnh hỏi, trong lời nói không biểu hiện cảm xúc gì, "Anh ấy không về, vậy thì chúng ta ăn cơm thôi." Dì Đồng đi vào phòng bếp hâm nóng thức ăn, sau đó bưng lên.
Nguyễn Nam Tô cầm đũa lên, ăn mà không biết mùi vị là gì.
Từ đầu đến cuối cô chưa từng oán hận, cho dù hết lần này đến lần khác bị cho leo cây cũng không hề bực bội trách mắng lấy một câụ Dì Đồng cứ cảm thấy tính tình của cô quá mức nhu nhược, như là nụ hoa bách hợp sắp nở.
Cô nên được người khác người nâng niu trong lòng bàn tay, cẩn thận chăm sóc, nhẹ nhàng sinh trưởng.
Chứ không phải bị nhốt trong cái lồng vàng này, mất đi tự do, ngày càng héo rũ.
Sau khi ăn cơm xong, Nguyễn Nam Tô lên lầu trở về phòng ngủ.
Cô đã không đếm được đây là lần thứ mấy chờ mong thất bại, ngoại trừ ban đầu cảm thấy mất mát và buồn bã ra, cô thấy dường như mình đang dần trở nên quen thuộc và tê liệt.
Điều này làm cho cô cảm thấy có chút sợ hãi.
Nguyễn Nam Tô tắt đèn, nằm lên giường nhắm mắt lại.
Chỉ là nằm một lúc lâu vẫn không hề buồn ngủ, trong đầu hỗn loạn, bất giác nhớ tới rất nhiều chuyện trước kia.
Cô quen Chu Thần Diệp là vào một đêm hai năm trước.
Đó là ngày giỗ của mẹ cô nên tâm trạng của cô không được tốt lắm, một mình uống say như chết ở quán bar.
Rạng sáng rời khỏi đó thì bị một đám côn đồ chặn lại ở cửa.
Lúc cô rơi vào đường cùng tuyệt vọng không lối thoát, là Chu Thần Diệp đột nhiên xuất hiện và cứu cô.
Đám côn đồ đó người nào cũng mang theo dao, anh ta lại chẳng màng đến nguy hiểm tính mạng, thậm chí cuối cùng còn chặn một nhát dao giúp cô.
Cũng chính vì nhát dao kia mà cô đã đánh đổi bằng một cuộc hôn nhân, còn cả tình cảm chân thành cô dành cho anh ta hai năm sau đó.
Nhưng từ khi nào đã bắt đầu thay đổi?
Hình như là nửa năm trước...
Bọn họ trải qua khoảng thời gian yêu đương nồng nhiệt khoảng một năm, sau khi kết hôn cũng ngọt ngào hơn nửa năm, nhưng nửa năm sau, thái độ của Chu Thần Diệp hoàn toàn thay đổi.
Chưa kể không thể quay trở lại những ngọt ngào ân ái trước đây, mà ngay cả ngồi xuống cùng ăn một bữa cơm cũng trở nên xa xỉ.
Nghĩ đi nghĩ lại, gối đầu lại ướt đẫm.
Nguyễn Nam Tô ép mình rút ra khỏi ký ức, vừa kiềm chế lại cảm xúc chuẩn bị đi ngủ thì lại nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên.
Cô mơ mơ màng màng mở mắt, ấn sáng đèn bàn đầu giường.
Chu Thần Diệp mới từ bên ngoài về, trên người phủ một lớp sương tuyết mỏng manh.
\"Anh về rồi à.\" Nguyễn Nam Tô khàn giọng nói, tiếp theo lại hỏi \"Ăn cơm chưa?\" \"Chưa.\" Người đàn ông trả lời không chút cảm xúc \"Vừa mới xong việc.\" Cô ngồi dậy, sờ hộp bánh ngọt ở đầu giường đưa cho anh ta \"Ban ngày em


⬅ Trước Tiếp ➡