⬅ Trước Tiếp ➡
Phạm Hoành lập tức kéo tay áo Trần Diễn, than thở “Đừng mà Thần thiếp làm không nổi đâu ”
Trần Diễn ghét bỏ, từng ngón từng ngón bẻ tay cậu ta ra.
Viên Cao Sướng làm động tác kéo khóa miệng, rồi quay lại chủ đề chính “OK, vậy theo như bàn từ trước, phần xây dựng mô hình do Trần Diễn làm, Giai Ý thu thập dữ liệu, Phạm Hoành chạy mô hình, tăng tốc tiến độ, thời hạn nộp cho Cúp Khiêu Chiến sắp đến rồi.”
Phạm Hoành cũng thôi nhây, nghiêm túc lại “Tôi thử chạy vài lần rồi, nhưng kết quả cứ sai sai. Giai Ý, cậu có chắc dữ liệu không có vấn đề chứ?”
Lý Giai Ý có hơi mất tập trung, đơ ra một lát mới hoàn hồn “Hả? Không thể sai đâu, để tôi coi lại...”
Phạm Hoành ghé qua xem, lẩm bẩm “Nhưng mấy lần chạy đều lệch kết quả nhiều lắm.”
“Cậu set tham số lúc thu dữ liệu là bao nhiêu?” Trần Diễn hỏi.
Lý Giai Ý đọc một con số.
“Tham số sai rồi, không thể lấy tham số cũ, mô hình lần này khác nhiều, xong rồi, phải làm lại từ đầụ” Viên Cao Sướng thở dài.
“Xin lỗi, xin lỗi... Tối nay tôi sẽ thức đêm làm lại, đảm bảo không làm trễ tiến độ.” Lý Giai Ý vội vàng nói.
“Mỗi người một phần đi.” Trần Diễn ngắt lời cô ta “Cậu làm một mình, một ngày một đêm cũng không kịp.”
Lý Giai Ý ngẩn ra nhìn Trần Diễn hai giây, rồi mới dời mắt đi.
“Ok.” Viên Cao Sướng cúi đầu nhìn máy “Để tôi chia phần cho bốn đứa.”
Cả bọn bắt đầu làm việc nghiêm túc, họ ngồi ở góc quán cà phê vắng người, chỉ còn lại tiếng gõ phím lạch cạch và tiếng chuột bấm tách tách.
Trần Diễn liếc nhìn đồng hồ, bất chợt nói một câu “Không phải bạn gái.”
Ba người còn lại đồng loạt ngẩng đầu nhìn anh.
Không để họ kịp hóng hớt thêm, Trần Diễn tiếp tục gõ bàn phím, không ngẩng đầu, thản nhiên nói “Là một bạn nhỏ, nên lát nữa nói chuyện giữ mồm giữ miệng, mấy lời không hợp tuổi đừng có thốt ra.”
“Woa, một bạn nhỏ cơ đấy, chậc chậc...” Phạm Hoành cười gian, nháy mắt với Viên Cao Sướng.
“Đinh linh linh.” Chuông gió trên cửa quán vang lên, Trần Diễn ngẩng đầu liếc nhìn, mặc kệ Phạm Hoành, đứng dậy bước thẳng ra cửa.
Lý Giai Ý nhìn chằm chằm theo hướng anh đi, đôi môi mím chặt, Phạm Hoành ở bên cạnh vẫn còn ríu rít cười đùa làm cô ta càng thêm bực bội.
“Wow, em gái này xinh thật đấy. Vừa nãy Trần Diễn nói gì ấy nhỉ, không phải bạn gái đúng không? Thế mấy người thấy tôi có cơ hội không?” Phạm Hoành lập tức thu lại vẻ mặt ranh mãnh, nghiêm túc hỏi.
Viên Cao Sướng bật cười “Không sợ chết thì cứ thử đi.”
Khương Mật bước vào quán cà phê với khí thế “gió hiu hiu, sông Dịch lạnh”, như thể chuẩn bị đi chịu chết.
Vì còn sớm, quán chưa đông người, cô vừa nhìn liền thấy Trần Diễn đang ngồi ở góc quán. Anh mặc áo len cổ cao màu đen, vai rộng cổ dài, cúi đầu nhìn màn hình, ngón tay thon dài đặt trên bàn phím. Nhìn nghiêng, ngũ quan anh rõ nét, cao thấp hài hòa, chuẩn như tượng sáp trong viện bảo tàng.
Trần Diễn ngẩng đầu nhìn qua làm Khương Mật giật mình, cảm giác như tượng sáp sống dậy, có phần kinh dị.
“Đẹp trai quá thật ra cũng rất đáng sợ.” Khương Mật lẩm bẩm.
Thấy Trần Diễn đi tới, Khương Mật cúi đầu, ngoan ngoãn gọi “Anh Trần Diễn, làm phiền anh rồi.”
Trần Diễn hơi gật cằm ra hiệu đi theo, dẫn cô tới quầy gọi món.
“Muốn uống gì?” Trần Diễn hỏi.

⬅ Trước Tiếp ➡