Lúc này, ở cái nơi hoang vu hẻo lánh này thì sao bỗng trang điểm chứ?
Dù sao ở đây trừ trợ lý nhỏ anh ta ra thì còn lái xe đeo kính đen, chỉ còn một ông Giang và con chó vàng Tiểu Kỳ thôi.
Trang điểm cho ai nhìn?
Bây giờ Trần Kỳ thấy cô nữ sinh tóc ngắn này thì bỗng hiểu ra, trang điểm là để cô bé này nhìn?
Nhưng anh ta lại không cảm giác được giữa anh Vân và cô nhóc này có gì mập mờ.
Có điều anh ta thấy hai người kia lại có vẻ rất thân thiết!
Khiến trợ lý nhỏ vô cùng khó hiểu!
Có thể đánh ngã mười người
Rốt cuộc anh Vân quen cô bé xinh xắn này lúc nào chứ?
Vân Trạch thấy Lâm Nhuế lại bình tĩnh ngồi đó đọc quyển sách trong tay thì anh ta không kiềm được mà lên tiếng.
"Cô không hỏi xem tôi đi đâu à?"
"À, anh muốn dẫn tôi tới đâu?"
Vân Trạch dở khóc dở cười: "Cô như vậy cũng quá qua loa rồi. Rốt cuộc là do quá tin tôi hay quá tín nhiệm tôi?"
Khóe miệng cô cong lên: "Anh quên lời anh nói rồi à?"
"Câu có thể đánh ngã mười người ấy à?" Vân Trạch cố ý đùa cô: "Nếu không lát nữa tới nơi thì thử một lần để cô xem tôi có thể đánh ngã mười người không."
"Được." Cô gật đầu.
Cô tiếp xúc gần gũi với A Hành thì cũng có thể dùng toàn bộ linh lực thăm dò tình hình cơ thể anh ta.
Trần Kỳ ngồi ở vị trí cạnh lái xe nghe thế thì lập tức kinh hãi.
Cô nhóc này muốn đánh anh Vân??
Cho nên rốt cuộc cô nhóc này là bạn hay là địch?
Hơn nữa sao anh Vân còn dẫn thẳng người ta tới nông trường chứ?
Trên đường đi, Lâm Nhuế lẳng lặng ngồi cạnh đọc sách, Vân Trạch thì càng yên lặng nhắm mắt nghỉ ngơi.
Dù sao sau khi Lâm Nhuế ở cạnh thì anh không hề thấy đau đầu.
Anh thật sự là đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
Hai người ấy vậy mà cực kỳ hài hòa.
Có điều lại khiến Trần Kỳ lo lắng không yên.
Anh ta một chốc thì nghĩ xem có phải cô nhóc này là cô cả thế gia nào ở Đế Thành không, một chốc lại nghĩ có phải là fan ruột nào đó của anh Vân không.
Nhưng nghĩ lại thì anh ta quen thuộc cái đoàn quân trong Vân Đóa đó hơn anh Vân nhiều.
Sao có thể không biết người này nhỉ?
Quan trọng nhất là cô bé xinh đẹp như vậy, anh ta không thể gặp qua mà quên đi được!
Còn nữa...
Cô nhóc này thật thích học. Sau khi lên xe thì bình tĩnh đọc sách học, còn là sách tiếng Anh!
Trần Kỳ hơi nghi ngờ về cuộc đời, cả trợ lý cũng không tốt được nữa rồi.
Cuối cùng xe đi tới nơi.
Vân Trạch phát hiện ra mình lại ngủ thiếp đi, đúng là khó có được!
Anh ngoảnh sang nhìn thì Lâm Nhuế đã cất sách rồi xuống xe trước.
Lâm Nhuế phát hiện có thể là vì ở ngoại thành lên linh khí dồi dào hơn trong nội thành một chút.
Cô hơi híp mắt lại, cảm nhận linh khí đã lâu không gặp bao quanh cơ thể, cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Vân Trạch cũng xuống xe, mỉm cười đi về phía Lâm Nhuế: "Sao, thích chỗ này à?"
"Ừ. Không khí ở đây rất trong lành."
Vân Trạch vô thức thốt lên: "Vậy sau này cô có thể thường xuyên tới đây."
Sau khi nói xong anh cũng cảm giác những lời này không ổn. Dù sao thì đây mới là lần thứ hai hai người gặp nhau.
Mặc dù từng gặp qua trong mơ vô số lần.
Vân Trạch bổ sung: "Trang viên này tôi đã mua, hơn nữa tôi chỉ ở đây thời gian này, sẽ không thường xuyên đến."
Lâm Nhuế nghe thế thì lập tức mở lớn mắt.
"Vậy từ nay về sau tôi có thể thường xuyên tới đây tu...Học tập à?"
Không thể không nói đây đúng là một chỗ rất hợp để tu luyện!
Ít người, không khí trong lành, kinh khí dồi dào.
Thấy cô nhóc trước mặt hai mắt sáng ngời, còn cả khóe mắt đuôi mày tràn ý cười thì tim Vân Trạch cũng mềm nhũn ra.