" Chiến, Chiến tiên sinh, tại sao anh lại có thời gian nghe trộm điện thoại người khác vậy hả?"
Chiến Đình Kiêu không nói gì, chỉ chỉ bánh bao nhỏ trong phòng. Có lẽ Chiến Đình Kiêu từ nhỏ chính là thiên chi kiêu tử, cho nên lúc này anh nói chuyện có mangg giọng điệu ra lệnh, "Hữu Hữu muốn ngủ rồi, em đi trông nó đi."
Này là đang xem cô thành bảo mẫu đó hả?
Tuy rằng trong lòng Lục Diệp khó chịu, nhưng vẫn là đi vào trong phòng.
Nói thật, cô rất rất thích bánh bao nhỏ, mà bánh bao nhỏ quả thật cũng rất ỷ lại cô.
Cô vừa mới vào phòng, bánh bao nhỏ đã ôm lấy không chịu thả ra.
Lục Diệp chỉ có thể dịu dàng dỗ, "Ngoan nào, nhanh đi ngủ thôi!"
Nghe được giọng của cô, cảm nhận được bàn tay Lục Diệp ở trên cơ thể nho nhỏ mềm mại của bé nhẹ nhàng vỗ về che chở, bánh bao nhỏ mới an tâm ngủ ngon.
Có thể bởi vì quan hệ vội vàng ngay ngày hôm nay, Lục Diệp cũng cảm thấy có chút mệt mỏi. Cô ghé vào đầu giường, vậy mà lại cùng bánh bao nhỏ dựa đầu vào nhau mà ngủ...
Chiến Đình Kiêu nghe được trong phòng không có động tĩnh, không khỏi theo bản năng đi vào.
Trong phòng, trên giường màu trắng sữa, một lớn một nhỏ đều đang ngủ sâu.
Chiến Đình Kiêu nhìn thấy hình ảnh như vậy, không khỏi sửng sờ tại chỗ.
Chẳng bao lâu trước, anh cũng từng tưởng tượng mình sẽ có một gia đình như vậy. Thế nhưng hiện tại, tất cả đều đã cách anh càng ngày càng gần.
Tới thời điểm buổi sáng ngày hôm sau, Lục Diệp định thức dậy đi tới công ty. Thịnh Diệp entertainment tuy rằng đại biểu pháp nhân là Giang Văn Thăng, nhưng Lục Diệp cũng có cổ phần trong công ty này, cô định cứ như vậy mà đem công ty chắp tay dâng cho người khác.
Không chỉ có không cho, cô còn phải nghĩ biện pháp mau chóng đoạt lại công ty mới được.
Vì thế cô dậy sớm, chuẩn bị một chút để đến công ty.
Bánh bao nhỏ thế nhưng thức dậy so với cô còn sớm hơn, túm tay áo của cô không chịu buông ra.
Lúc này, Lục Diệp nhìn quanh bốn phía, lại căn bản tìm không thấy bóng dáng Chiến Đình Kiêu. Vì thế cô cắn răng, chỉ có thể bế bánh bao nhỏ đứng lên.
Chẳng qua là cô sâu sắc mà nhắc nhở nói, "Hôm nay cô muốn đi làm, muốn cô mang cháu theo cũng được, nhưng mà tuyệt đối không được làm phiền cô, hiểu không nào."
Bánh bao nhỏ dùng sức gật gật đầu, biểu hiện vô cùng thành khẩn.
1. Mang theo bánh bao nhỏ
Lục Diệp quả nhiên liền mang bánh bao nhỏ theo.
Cô bỗng nhiên phát hiện, bánh bao nhỏ có cảm giác ý lại cô mười phần. Cô dường như căn bản là không mặc kệ bé được, hơn nữa Lục Diệp đối với bánh bao nhỏ cũng có một loại cảm giác vô cùng thân thiết.
Chỉ cần Chiến Đình Kiêu không có ở đây, cái gì cũng tốt cả.
Lục Diệp rất nhanh đã đến công ty, cô ôm theo một đứa trẻ như vậy, khẳng định có chút rêu rao.
Hơn nữa lúc cô vừa mới tới dưới lầu công ty, Giang Văn Thăng liền nhận được điện thoại. Giang Văn Thăng đã sớm cho người ở dưới sảnh canh chừng, chỉ cần Lục Diệp vừa đến, lập tức gọi điện thoại cho anh ta.
Vì thế khi Lục Diệp vừa bế đứa bé đến cửa công ty, Giang Văn Thăng mang theo một bó hoa trực tiếp chạy xuống dưới.
Lục Diệp đi tới cửa, nhìn Giang Văn Thăng ôm một bó hoa tươi đi về hướng mình, không khỏi dừng chân lại.
Này là muốn chơi cái trò gì đây?
Cô chớp mắt đánh giá nhất cử nhất động của Giang Văn Thăng đến duy trì bất động thanh sắc.
Nếu là Lục Diệp trước kia, khi cô vẫn chưa biết chân biết chân tướng sự việc, còn có thể bị bộ dáng này của Giang Văn Thăng đả động. Nhưng mà hiện tại, cô đã tự động kết luật những sự ghê tởm kia thành một loại, người đáng ghét làm chuyện gì đều khiến người ta ghét bỏ.
Nếu không Lục Diệp thật sự không cam lòng cứ để công ty như vậy để cho Giang Văn Thăng, cô cũng sẽ không đến công ty.
Lại đây để làm chi? Thật là hứng thú của bản thân sao?
"Văn Thăng, người xuống đây làm gì vậy?" Lục Diệp mỉm cười đi lên trước.
Giang Văn Thăng đã sớm tìm mấy lời thoại sến súa trên mạng tốt rồi, chuẩn bị lúc nói với Lục Diệp, lại chú ý tới đứa nhỏ dư ra trên người Lục Diệp kia.
Lúc này, bánh bao nhỏ cũng thấy Giang Văn Thăng, nhất thời cực kỳ hung ác trừng mắt nhìn.
Ánh mắt kia tràn ngập địch ý.
Giang Văn Thăng cũng không biết vì sao thế nhưng đã bị một đứa bé như vậy đe dọa.
Anh ta chỉ chỉ bánh bao nhỏ, hoang mang hỏi, "Diệp Tử, đây là..."
"À, con của bạn tôi, để cho tôi chăm sóc mấy ngày."
" Cho nên trước đó em nói với anh muốn có con là vì nó sao;?"
Vấn đề của Giang Văn Thăng làm cho trong lòng Lục Diệp cười nhạo một trận. Bởi vì bánh bao nhỏ, cho nên cô muốn có con với Giang Văn Thăng? Anh ta thật đúng là tự cho mình mặt mũi!
Nhưng mà Lục Diệp vẫn cực kỳ kiên nhẫn phối hợp, cười nói: "Đúng vậy."
Ngoài cửa nhanh chóng bắt đầu ồn ào, cũng không biết có phải Lục Lăng Tuyết nghe được tin tức gì hay không, lúc này từ trong thang máy đi ra.