Nhưng vốn là ngày để nghỉ ngơi thật tốt, Lục Diệp cũng muốn im lặng một đoạn thời gian, Giang Văn Thăng lại cố tình lại luôn gọi điện thoại đến quấy rầy.
Cô đương nhiên biết Giang Văn Thăng tìm mình làm gì — căn cứ tin tức hiện tại bên ngoài, Giang Văn Thăng nhất định là đến xin cô quay lại.
Lục Diệp giả vờ đau lòng dưỡng thương, không có để ý tới ý định của Giang Văn Thăng.
Không, kỳ thật cũng không xem như hoàn toàn không để ý tới, cô rốt cuộc vẫn là muốn chơi đùa với Giang Văn Thăng.
Nhưng mà lọ hoa của Lục Diệp cắm được một nửa, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một hồi tiếng đập cửa.
Cô vội vàng đứng dậy đi tới cửa, nhìn qua mắt mèo, cô nhìn thấy một màn kiểu gì cũng không thể tin được.
Giang Văn Thăng thế mà lại cùng Chiến Đình Kiêu cùng đến?
Lục Diệp đau đầu muốn chết, hai người kia, hiện tại ai cô cũng không muốn gặp!
Thời điểm đầu cô đang đau như thế, bánh bao nhỏ cũng nhìn thấy ba mình, sau đó cực kỳ nhanh chóng giúp ba mình mở cửa.
Lục Diệp lúc này lại như bị sét đánh!
Cửa vừa mở ra, Giang Văn Thăng liền tự quyết định đi vào. Anh ta chờ mong nhìn Lục Diệp, giống như chuyện gì cũng chưa xảy ra, "Diệp Tử, em không biết anh tìm em lâu như thế nào đâu!"
Anh ta vừa mới nói xong, đã bị Chiến Đình Kiêu đẩy qua một bên. Chiến Đình Kiêu bế Hữu Hữu, giống nhau cố tình đụng phải vai Giang Văn Thăng một cái.
Lục Diệp không rõ cho nên chỉ cảm thấy trong khoảng thời gian ngắn này vô cùng xấu hổ.
Áp suất thấp như thế này làm người ta cảm thấy chiến tranh thế giới bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ.
Lục Diệp có chút khó đối phó với tình cảnh như vậy…
Đáng lẽ Chiến Đình Kiêu không ở đây rất tốt, nhưng một người đàn ông như vậy ở bên cạnh, sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến việc cô phát huy.
Mặc dù cô là phái diễn xuất, nhưng không biết tại sao, Chiến Đình Kiêu ở bên cạnh cô liền không thể diễn ra, trừ phi đối diễn là Chiến Đình Kiêu.
Vì vậy, Lục Diệp liền đẩy Chiến Đình Kiêu một cái, khách khí nói “Chiến tiên sinh, nếu không ngài vào trong ngồi chút đi?”
Cũng may Chiến Đình Kiêu cũng không nhiều chuyện, anh nhìn Lục Diệp một cái, sau đó liền mang Hữu Hữu đi vào trong phòng. Giang Văn Thăng vẫn không chớp mắt nhìn tất cả mọi chuyện, chỉ cảm thấy sự việc đã vượt qua tưởng tượng của chính mình.
Lúc đứng trước cửa, không phải trong lòng anh ta không có khiếp sợ.
Lúc ở dưới lầu, anh ta nhìn thấy Chiến Đình Kiêu, liền định đi tới chào hỏi Chiến Đình Kiêu. Nhưng không nghĩ tới, Chiến Đình Kiêu căn bản không quan tâm anh ta, coi anh ta là không khí.
Chân chính có duyên phận chính là lúc hai người tiến vào cửa.
Giang Văn Thăng thấy Chiến Đình Kiêu, trong lòng có chút khẩn trương. Đứng bên cạnh người như vậy, sao anh ta không có áp lực?
1 Tiếp tục quấy rầy
Mà Chiến Đình Kiêu còn ôm đứa trẻ tiến vào.
Giang Văn Thăng càng ngày càng cảm thấy Lục Lăng Tuyết nói đúng. Có thể giữa Lục Diệp và Chiến Vân Kỳ có bí mật không thể nói cho người biết, vì vậy chú út của Chiến Vân Kỳ mới xuất hiện ở đây. Mà Lục Diệp ôm đứa bé kia, chắc cũng là Chiến Đình Kiêu nhờ Chiến Vân Kỳ chăm sóc.
Như vậy mới chuyển đến tay Lục Diệp.
Trong đầu Giang Văn Thăng nghĩ rất lâu, lập tức tiến lên một bước, anh ta giống như là bởi vì thấy Lục Diệp mà vui mừng “Diệp Tử, cuối cùng anh gặp được em rồi.”
Lục Diệp biểu hiện có chút đau lòng, cô cúi đầu nói “Văn Thăng,….Xin lỗi, tôi còn chưa điều chỉnh tốt tâm trạng của mình. Nếu không, mấy ngày nữa anh đến tìm tôi.”
Cô dùng sức lau hai bên khóe mắt không có nước mắt, làm bộ liền phải đóng cửa. Kết quả cửa còn chưa đóng, một chân Giang Văn Thăng liền đưa ra.
Lục Diệp làm bộ không thấy, trực tiếp đóng mạnh cửa lại. Đến khi Giang Văn Thăng kêu đau, Lục Diệp mới giống như vừa phản ứng kịp, ngạc nhiên che miệng hỏi “Văn Thăng, anh không sao chứ?”
“Chân anh bị em ép bị thương rồi, anh muốn biết, anh có thể vào ngồi một chút……”
“Đương nhiên có thể, nhưng mà Văn Thăng, bây giờ tôi nhìn thấy anh, thật sự sẽ cảm thấy đau lòng khó chịu. Cho nên nếu anh không có chuyện quan trọng, tốt nhất ngồi một chút rồi đi.” Cô nhìn thấy Giang Văn Thăng đã muốn nôn, cũng làm khó cô vì chỉnh tra nam mà ủy khuất chính mình tiếp tục nhìn gương mặt khiến mình vừa nhìn đã muốn nôn rồi.
Giang Văn Thăng cực kỳ tự nhiên ngồi xuống, cũng không khách khí đem nơi này coi thành nhà mình.
Anh ta nhìn xung quanh, cảm thấy Lục Diệp trang trí nhà này sạch sẽ tao nhã,. Trước kia anh ta cũng thích Lục Diệp, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng cẩn thận thưởng thức thái độ của cô với cuộc sống cùng với hoàn cảnh sống của cô. Giang Văn Thăng cảm thấy, gương mặt Lục Diệp đủ mang đến vui vẻ cho mình.
Nhưng nhìn gương mặt đó 5 năm, cũng sẽ thấy ngán.
Bây giờ rất tốt, anh ta dần dần phát hiện Lục Diệp còn có những thứ khác, phối hợp với gương mặt đó, anh ta càng xem càng thấy hài lòng.
Lục Diệp rất không thích sự quan sát của Giang Văn Thăng.
Sao đi lâu như vậy, ánh mắt Giang Văn Thăng nhìn mình cư nhiên giống nhìn vật phẩm? Nhưng bây giờ Lục Diệp không quan tâm tới thái độ của anh ta, sau này cô sẽ chỉ quan tâm chính mình.
“Diệp Tử, anh…anh biết như vậy sẽ để em khó chịu.” Giọng điệu Giang Văn Thăng rất thành khẩn “Anh nhớ trước kai em thích làm minh tinh, cũng thích diễn xuất. Đều là vì anh, mới chậm trễ em. Sau này anh cẩn thận nghĩ lại, đoạn thời gian này anh có chút quá đáng với em, cho nên anh đang nghĩ, em muốn trở lại không, anh giúp em?”
Trong lòng Lục Diệp cười nhạt, nhưng trên mặt vẫn rất bình tĩnh.
“Nhưng, anh nên biết tôi….từ lúc anh và tôi cùng nhau, tôi liền chỉ muốn sống thật tốt, giới giải trí rất loạn a, nếu tôi muốn quay lại, anh còn có thể tin tôi sao?”
“Đương nhin anh tin em. Diệp Tử, anh chỉ cảm thấy, ban đầu anh đã chậm trễ mơ ước của em, Bây giờ tốt rồi, anh đều nghĩ rõ ràng, cũng nghĩ thông rồi, chỉ cần là chuyện em muốn làm anh nhất định ủng hộ em vô điều kiện.”
Lục Diệp sớm đã bày ra đường để trở lại.