⬅ Trước Tiếp ➡
“Không thể, chú út nói, để tôi thu dọn sạch sẽ nhà cô mang tới nhà chú ấy. Bây giờ chắc chú ấy đã đến, thím út, tôi thấy cô cũng đừng vùng vẫy, mau chóng mang theo Hữu Hữu đi cùng đi.”
“Tôi không muốn.”
Lục Diệp cũng có chút tức giận.
Chỉ mấy lần như vậy, cũng thôi đi. Bây giờ Chiến Đình Kiêu động tới tâm huyết của cô, liền đem toàn bộ đồ của cô dọn đi, vậy sau này cô làm thế nào?”
Lục Diệp đã sớm nghĩ xong, sau này cô phải sống vì mình, tuyệt đối không để người khác quơ tay múa chân, hô tới quát lui với mình.
“Thím út, cô đừng như vậy, cô như vậy, chú út sẽ cho là cô cự tuyệt chú ấy là vì muốn làm nhục chú ấy. Cô nghĩ a, cô và chú ấy như vậy,, kết quả cô còn không chịu ở cùng chú út, cô làm như vậy, không phải là chê chú út sống rất tệ sao?”
Phốc.
Lục Diệp thiếu chút nữa phun máu ra ngoài.
Cái gì gọi là sống tệ?
Cô và Chiến Đình Kiêu, rõ ràng không có gì có được không>
Bây giờ Chiến Đình Kiêu chỉ ở chỗ Lục Diệp một đêm thôi, chuyện gì đều bị Chiến Vân Kỳ não bổ ra. Nếu cô thật sự dọn tới Chiến gia, vậy sau này còn thế nào?
“Tôi không.” Lục Diệp cũng lười giải thích.
Dù sao cô tin tưởng, cho dù cô giải thích thế nào, Chiến Vân Kỳ cũng sẽ không tin.
Tế bào não của cậu ta hình như chỉ xoay quanh chuyện này.
“Thím út, cô đi đi mà.”
Chiến Vân Kỳ nói được một nửa, bỗng nhiên bánh bao nhỏ chạy tới. Cậu ngẩng đầu nhìn Lục Diệp, tay nhỏ bé một mực nắm ống tay áo Lục Diệp.
Giống như sợ cô chạy mất, cậu lệ thuộc vào cô cũng phải cẩn thận như vậy.
2 Biết chân tướng
Trong lòng Lục Diệp giống như bị đâm, cho dù tức giận, lúc này đều bị bánh bao nhỏ quấy nhiễu giống như mỳ vắt.
“Thím út, cô cũng thấy…Hữu Hữu rất thích cô.” Chiến Vân Kỳ tiếp tục giật dây, “Thím út, cô suy nghĩ một chút, nếu cô tiếp tục ở chỗ này, chỗ này không có gì. Cái này cũng thôi đi, mỗi ngày cô còn bị bạn trai cũ quấy nhiễu. Nghĩ như vậy, hơn nữa không khí ở Chiến gia tương đối tươi mát, đúng không?”
Lục Diệp không thể không thừa nhận, cô thật sự có chút dao động rồi.
Nguyên nhân chủ yếu là bánh bao nhỏ, sau đó là vì Giang Văn Thăng.
Cô cũng không biết, Giang Văn Thăng rốt cuộc từ đâu tìm được đây, Trước Lục Diệp đáp ứng anh ta cũng là kế hoãn binh. Dù sao ngày mai ở chỗ Giang Văn Thăng, cô chắc chắn cũng cần chơi trò biến mất.
Nhìn dáng vẻ Lục Diệp cúi đầu trầm ngâm, trong lòng Chiến Vân Kỳ cũng đoán được cô đã dao động, vì vậy cậu ta tiếp tục quạt gió thổi lửa, nói “Thím út, cô đi Chiến gia, chú út sẽ không làm gì cô. Cô suy nghĩ một chút a, có Hữu Hữu ở đó, chú út có thể làm gì cô? Cô ở chỗ này, ngược lại dễ dàng bị chú út..khụ khụ. Hơn nữa quan trọng nhất là, ở Chiến gia còn có tôi, nếu chú út bắt nạt cô, tôi nhất định sẽ giúp thím út.”
Câu nói cuối cùng chính là lừa gạt.
Không phải Chiến Vân Kỳ không có nhìn thấy dáng vẻ Chiến Đình Kiêu tức giận, cậu ta có thể bảo đảm, nếu Chiến Đình Kiêu thực sự muốn làm gì Lục Diệp, cậu ta tuyệt đối đứng ở bên chú út nhà mình.
“Thím út, cô đáp ứng đi. Lấy điều kiện của chú út, hẳn là sẽ không làm gì cô.”
Lục Diệp cúi đầu, liền thấy bánh bao nhỏ nũng nịu quơ quơ tay áo mình.
Cô xoa xoa tóc bánh bao nhỏ, ôn nhu hỏi một câu “Bánh bao nhỏ có mẹ sao?”
Nếu không sao lệ thuộc vào cô như vậy?
Chiến Vân Kỳ bị Lục Diệp hỏi đến ngẩn ra, cậu ta suy nghĩ một chút, sau đó nói “Không có đi…Dù sao tới nay chưa thấy qua, hơn nữa chú út không đề cập tới.”
Cũng đúng, nam nhân như Chiến Đình Kiêu, khẳng định bên người không thiếu nữ nhân ưu tú thích đi?
Bây giờ chỉ là bánh bao nhỏ lệ thuộc cô, còn có tra nam Giang Văn Thăng quấy rầy, dĩ nhiên, còn có căn nhà trống rỗng trước mắt, cô không thể không thỏa hiệp.
“Được rồi…Nhưng mà, tôi chỉ có thể đáp ứng anh, tôi chính là đi xem một chút, nếu như không đúng, anh nhất định phải hộ tống tôi rời đi.”
Chiến Vân Kỳ cười hắc hắc, lập tức dùng sức gật đầu “Đương nhiên, đương nhiên. Thím út phân phó, sao tôi dám không tận lực a?”
Đến Chiến gia, Lục Diệp liền chạy không thoát.
Cùng lúc đó, công ty giải trí Thịnh Diệp.
Mấy ngày nay, cả người Lục Lăng Tuyết rất phiền muộn. Cô ta vừa nghĩ tới mỗi ngày Giang Văn Thăng đi tra chuyện của Lục Diệp, còn mỗi ngày đi xin Lục Diệp trở lại, trong lòng cô ta ghen tị muốn chết.
Rõ ràng cô ta mới là người có tư cách trở thành siêu sao, nhưng mỗi ngày cô ta đều phải chịu Giang Văn Thăng đi qua mình tìm người phụ nữ cô ta khinh thường nhất, trong lòng cô ta sao có thể dễ chịu?
Mà mấy ngày nay, Lục Diệp còn cấu kết với người Chiến gia.
Quả thật Lục Lăng Tuyết ngồi không yên, cô ta ngồi trên ghế rất lâu, chính là đợi Giang Văn Thăng trở lại.
Đến buổi trưa, Giang Văn Thăng mới trở về. Lục Lăng Tuyết lập tức tìm một cái cớ, chạy tới phòng làm việc của Giang Văn Thăng.
Giang Văn Thăng nhìn thấy Lục Lăng Tuyết, trong lòng có chút khó chịu, anh ta cau mày nói “Lăng Tuyết, trước đây anh đã nói với em, Khoảng thời gian này chúng ta ở công ty phải tránh nghi ngờ sao?”
Lần trước, nhiều người trong công ty đều thấy được. Bây giờ bọn họ phải cố gắng giữ khoảng cách, không nên để người khác thấy mới đúng.
⬅ Trước Tiếp ➡