Gì?
Đàn ông gì?
Giang Văn Thăng?
Năm đó cô cự hôn, đúng là có quan hệ với Giang Văn Thăng. Cái này hóa ra là chuyện tốt. Cô dứt khoát liền thoải mái thừa nhận. Sau đó để đại Boss đi trả thù tra nam, đừng đến tìm cô.
Chủ ý rất tốt.
Vì vậy, Lục Diệp kiên định gật đầu “Đúng, là vì anh ấy.”
Nghe được cô trả lời khẳng định như vậy, vẻ mặt lạnh lùng của Chiến Đình Kiêu liền tái đi.
“Em thích anh ta?”
“Ách, trước kia thích…..bây giờ….”
Cô còn chưa nói hết, đầu Chiến Đình Kiêu liền rơi xuống. Anh không muốn nghe cô nói ra câu kia, cho dù vấn đề này là do anh hỏi.
Anh liền hôn môi Lục Diệp.
Lục Diệp nhìn khuôn mặt phóng đại của Chiến Đình Kiêu, trợn to mắt đứng tại chỗ.
Cô cảm thấy môi mỏng của anh che ở trên môi mình, mang theo tính xâm lược mãnh liệt.
Lục Diệp kịp phản ứng, hai tay ở bả vai anh dùng sức đẩy.
Nhưng sức lực Chiến Đình Kiêu quá lớn, cô không thể đẩy được anh.
“Ngô…”
Cô vừa mới há mồm, anh liền càng không cố kỵ gì đòi lấy.
Lục Diệp dần dần xụi lơ, cả người suýt nữa ngã vào lòng Chiến Đình Kiêu.
Rất lâu, Chiến Đình Kiêu mới buông cô ra.
2 Ngả bài
Lục Diệp vẫn còn thở dốc, cô ngẩng đầu nhìn gương mặt đó của Chiến Đình Kiêu, liền không tự chủ được đỏ mặt.
Mặc dù vậy, cô vẫn quật cường nhìn Chiến Đình Kiêu “Anh. Anh làm gì.”
Không thể không nói, nụ hôn của Chiến Đình Kiêu để cô cảm thấy quen thuộc. Hình như cô đã từng hưởng thụ ở trong mộng.
“Em là người của tôi.”
“Cho nên tôi nói, chúng ta giải ước trong hòa bình.”
Không. Cái này nhất định là trả thù.
Lục Diệp càng nghĩ trong lòng càng không ổn định. Hành động bất ngờ này làm Lục Diệp sợ hãi, anh không hề báo trước cứ như vậy tiến tới.
Nhất định là trả thù.
Nếu không đại Boss có thể nhìn trúng cô sao?
“Em là người phụ nữ của tôi, tôi sẽ không để em đi.”
Lời nói của Chiến Đình Kiêu để Lục Diệp đứng ngơ tại chỗ.
Cái gì, người phụ nữ của anh?
Cô là của chính cô được không.
“Cái đó… Chiến Đình Kiêu, có phải anh hiểu lầm gì không? Tôi muốn nói rõ ràng với anh, mặc dù năm năm trước tôi cự hôn là ngoài ý muốn, nhưng cho tới bây giờ, tôi chưa từng hối hận.”
Coi như một lần nữa cô cũng chưa chắc sẽ hối hận.
Cho dù Giang Văn Thăng là tra nam, cho dù cự hôn một lần, cô mất đi rất nhiều.
Nhưng nếu quay lại quá khứ, không chừng cô vẫn sẽ không chùn bước.
Huống chi đời người nào có cơ hội làm lại?
“Vậy tôi sẽ để em hối hận.” Giọng Chiến Đình Kiêu không cho phép cự tuyệt, anh lại ép tới gần Lục Diệp, cơ hồ đem cô chống đỡ ở góc tường.
Lưng Lục Diệp dính sát vào vách tường, tim đập tăng tốc độ.
“Anh…Rốt cuộc anh muốn thế nào.”
Trong lòng Lục Diệp bắt đầu chột dạ, được rồi, dù sao việc đã đến nước này, không bằng cho cô một đao vui vẻ. Vậy cũng tốt hơn so với mỗi ngày bị kinh hồn bạt vía.
“Em làn người phụ nữ củ tôi, tôi không cho phép em rời đi.”
Cũng không cho phép em nghĩ người đàn ông khác.