⬅ Trước Tiếp ➡
"Không phải!"
"Anh thề đi."
"Được, anh thề, người đàn ông trong video kia nếu là anh, anh... sẽ không được chết tử tế! Diệp Tử, em nhất định phải tin anh, trong lòng anh thật sự chỉ có em." Không biết vì sao, hôm nay nhìn thấy người con gái trước mặt này, anh ta luôn kiềm chế không được cảm giác của chính mình, không cầm nổi lòng mà nắm tay cô.
Thấy được Lục Lăng Tuyết bị tức điên rồi, Lục Diệp thuận thế lao vào lòng Giang Văn Thăng, hai tay ôm chặt eo của anh ta, "Văn Thăng, chúng ta lại có con đi?"
Thực ra, Lục Diệp cùng Giang Văn Thăng ngủ với nhau một lần, mà một lần kia cũng chỉ là cô nghĩ thế.
Sau đó đứa bé sinh non, cô từng một lần bị trầm cảm, cực kỳ khó chịu chuyện nam nữ, dần dà Giang Văn Thăng cũng không yêu cầu đòi hỏi cô nữa.
Cô vẫn ngây thơ nghĩ rằng đã gặp được người đàn ông tốt yêu thương mình, thì ra là bởi vì anh ta đã sớm theo người phụ nữ khác tìm tìm được bồi thường rồi.
Ha hả . . .
Nghe đến việc có con lần nữa, Lục Diệp rõ ràng cảm giác được thân mình Giang Văn Thăng cứng ngắc vài giây, sau đó có chút không tự nhiên mở miệng, "Sao lại đột nhiên nghĩ đến việc này?"
"Anh không nghĩ đến sao?" Lục Diệp vùi đầu trong lồng ngực hắn, dư quang khóe mắt vừa vặn có thể thấy vẻ mặt ghen tị phẫn nộ mà vặn vẹo đầy dữ tợn của Lục Lăng Tuyết.
Khóe miệng của cô gợi lên một ý cười sảng khoái.
Lục Lăng Tuyết còn tưởng rằng chính mình hoa mắt, lập tức ngây ngẩn cả người.
Ôm trong lòng thân thể mềm mại, ngửi được từng mùi thơm nhẹ trên người cô, Giang Văn Thăng gật đầu, "Có nghĩ chứ, anh đương nhiên muốn rồi."
Nói xong, hô hấp của anh ta kìm lòng không đậu mà tăng lên, anh ta thế mà có xúc động muốn đem người con gái vô số lần cự tuyệt mình đặt ở dưới thân, chinh phục cô, chiếm lấy cô.
Giang Văn Thăng đang nghĩ cái gì, không ai so với Lục Lăng Tuyết hiểu rõ hơn, cô ta gắt gao cắn môi, cả người tức giận đến phát run, trong mắt hiện lên một tia độc ác, tiếp theo giơ tay vịn tường, thân thể lung lay sắp đổ, "Văn Sinh..."
Phụ họa thêm một tiếng hô yếu ớt, Lục Lăng Tuyết đau khổ động lòng người mà ngã xuống, trên mặt có hai hàng nước mắt trong suốt.
"Lăng Tuyết." Trong ánh mắt Giang Văn Thăng tràn đầy đau lòng, một tay ôm cô ta vào trong ngực.
"Văn Sinh, em đau đầu quá, đau đến muốn nứt ra rồi." Lục Lăng Tuyết tựa trên người Giang Văn Thăng, yếu ớt thật như sắp tan ra vậy.
Giả bộ đáng thương yếu đuối, cô thật đúng là không phải đối thủ của Lục Lăng Tuyết.
Lục Diệp cười lạnh ở trong lòng.
Nhưng mà không sao, kẻ yếu chỉ có thể đổi lấy đồng tình nhất thời, kẻ mạnh mới là để mọi người quỳ bái.
Đám người cặn bã các người, cứ chờ quỳ xuống đất cầu xin tha thứ đi.
Không cho nói không cho cười.
Buổi tối, số 9 đế cảnh thiên thành.
Phòng khách to như vậy rõ ràng lại lạnh lẽo, bánh bao nhỏ ngồi cầm điện thoại cả một ngày, trên bàn là tờ giấy Lục Diệp để lại cho bé.
Chiến Đình Kiêu nhận được báo cáo của người giúp việc, xuống lầu đi đến trước mặt đứa nhỏ, "Ăn cơm nào."
Bánh bao nhỏ làm lơ.
Chiến Đình Kiêu: "Ba nói lại một lần nữa."
Bánh bao nhỏ ngay cả mí mắt cũng không thèm nâng lên một chút, toàn bộ lực chú ý đều ở trên tờ giấy.
Chiến Đình Kiêu nhìn lướt qua, đưa tay lấy đi, bánh bao nhỏ vội vàng đem tờ giấy ôm vào ngực, cảnh giác mà nhìn ba ruột, rất sợ anh sẽ lấy đi.
Chiến Đình Kiêu bất đắc dĩ mà xoa ấn đường, ở một bên sô pha ngồi xuống, ngồi suốt một giờ, cuối cùng vẫn gọi cho Chiến Vân Kì, "Đưa địa chỉ của Lục Diệp cho chú."
Hả? Chú út của cậu thật sự là thiết thụ khai hoa rồi sao?
Vì hạnh phúc của chú út, Chiến Vân Kì làm việc đặc biết hiệu suất, chưa đến năm phút đồng hồ liền địa chỉ của Lục Diệp gửi tới di động Chiến Đình Kiêu, đương nhiên phía sau còn có một đống lịch sử yêu đương của Lục Diệp.
Lúc này không cần Chiến Đình Kiêu nói, bánh bao nhỏ vừa thấy ba cầm lấy chìa khóa xe, lập tức nhảy xuống sô pha chạy chậm theo.
Cậu bé chạy tới, khuôn mặt nhỏ nhắn đụng vào chân của anh, Chiến Đình Kiêu bất đắc dĩ đành cúi người bế bé lên.
Sau khi công bố tin tức, phản đối trên mạng đối với Giang Văn Thăng dần kiềm chế lại, Lục Lăng Tuyết lại bị đưa lên nơi đầu sóng ngọn gió, gần như tất cả mọi người chú ý đến chuyện này đều nhận định người trong video chính là cô ta.
Dám làm không dám nhận, chỉ có thể nói trong chuyện này có thể có ẩn tình.
Cùng lúc đó, thanh âm hy vọng Lục Diệp quay lại cũng càng lúc càng lớn.
Trận đấu giành được thắng lời, buổi chiều Lục Diệp về nhà vui vẻ, ngủ dậy đột nhiên lại muốn ăn lẩu, trực tiếp đi xuống thị dưới lầu mua đồ ăn, đi ngang qua cửa hàng bán hoa vừa lúc hôm nay hoa cát cánh nở, tiện tay mua về một bó.'
Số phận đã khó khăn như thế, vì sao lại tự mình dằn vặt bản thân?
Càng là thời điểm khổ sở, càng phải yêu thương chính mình hơn nữa!
Có thể là việc tối qua đã là cây đuốc đốt tỉnh cô, xem ra trong họa có phúc đúng là có lý do.
Mới vừa nấu xong nước dùng chuẩn bị cho đồ ăn vào, lại có tiếng đập cửa vang lên.
Ai ở sau cửa vậy?
⬅ Trước Tiếp ➡