"Thật sự thì... tôi không mua nhiều đồ ăn, có thể không đủ, nếu không thì đi ra ngoài ăn đi?" Lục Diệp cố ý dùng ánh mắt lo lắng nhìn thoáng qua phòng bếp.
Cô sẽ không nói, diễn như vậy chỉ là để đuổi khách thôi! Để cô yên bình ăn lẩu một bữa không được sao?
Chiến Đình Kiêu, "Cũng được."
Bánh bao nhỏ gật gật đầu theo.
Hôm nay mới vừa xong xuôi một cái họp báo, cô còn đang lên hot search với chó Teddy, chưa gì đã cùng một người đàn ông mang theo một đứa bé ra ngoài ăn cơm?
Không phải là không dưng tự tìm việc vào người sao?
Nhưng lời đã nói ra ngoài, có thể làm sao bây giờ? Hả? Bây giờ còn làm gì được!
Cô còn đang suy nghĩ làm sao để đem nói lại đề tài vừa nãy, nhưng mà hai người lạnh lẽo một lớn một nhỏ kia đã đi đến cửa. Lục Diệp lúc này đi lên, ngăn ở trước mặt hai người.
"Từ từ, tôi mới dậy! Dạo này tình hình kinh tế có chút kiệt quệ... Tôi không mời mọi người ăn cơm được đâu."
"Không sao, tôi có." Chiến Đình Kiêu nhất thời tiếp lời mà đánh giá Lục Diệp.
Anh như nhìn ra cô đang luống cuống viện cớ, lúc này chờ ở cửa, giống như đang nhìn cô làm như thế nào.
Được, một khi đã như vậy! Cô cũng muốn để cho Chiến Đình Kiêu nhìn xem thế nào là khả năng diễn của một diễn viên.
Rất nhanh, Lục Diệp sắc mặt nhất thời tái nhợt, vừa mới còn bộ dáng hấp tấp, hiện tại đột nhiên yếu ớt thành một đóa Bạch Liên Hoa. Cô ôm bụng, ngồi xổm xuống, sắc mặt cực kỳ đau đớn.
Nhìn bộ dạng này của cô, bánh bao nhỏ nhất thời lo lắng tiến lên kéo Lục Diệp.
Cặp mắt to kia của Bánh bao nhỏ như chứa đầy nước mắt, tùy thời có thể rơi xuống.
Lục Diệp nhất thời có chút hối hận, lừa gạt một đứa bé ngây thơ như vậy, cô có điểm băn khoãn.
Vì thế, hành động nhất thời của cô quay ngược lại, ôm bụng nói, "Tôi... Bụng tôi có chút đau, không không thì mọi người cứ đi trước đi, tôi sẽ đi sau nhé?"
Chiến Đình Kiêu khoanh tay trước ngực, dù bận vẫn ung dung nói, "Không sao cả, chúng tôi không đói, có thể chờ em."
Nà ní? Đây có phải là muốn làm khó cô không?
Cô len lén trừng mắt liếc xéo Chiến Đình Kiêu một cái, sau đó cực kỳ xấu hổ cười nói, "Không được... Tôi vào lúc đó có thể làm việc gì xấu hổ. Tôi sợ lúc đó hai người nghe thấy được, ăn cơm không vô!"
Lục Diệp cực kỳ gian nan nói từng lời.
Thôi rồi thôi rồi, cô từ nay về sau sẽ mất mặt lắm!
Nhưng mà chỉ cần ở chung với bọn họ không hòa thuận như này, mặt mũi là cái gì chứ!?
Quậy cái gì
Chiến Đình Kiêu không nói lời nào, bánh bao nhỏ bên người anh liền thất vọng đứng dậy. Bé cúi gục đầu xuống, nhìn như bất cứ lúc nào cũng có thể chết vì tan nát cõi lòng.
Nhìn đến cái dạng này của bánh bao nhỏ... Được rồi, Lục Diệp nhất thời lại mềm lòng.
Cô nuốt nước miếng một cái, tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục mà nói, "Này... Như vậy đi, hai người cứ ăn trước, tôi, tôi sẽ ăn sau. Cũng đừng đi ra ngoài, ăn ở đây đi..."
Lục Diệp đau lòng cực kỳ, cô chuẩn bị kỹ một nồi lẩu như vậy chính là dự định tự mình chậm rãi hưởng thụ. Mà giờ thì tốt rồi, tất cả đều không có gì.
Cô khó khăn mà vào nhà vệ sinh, giả bộ ngồi ở trên toilet.
Cũng không biết rốt cuộc là tình huống cái gì, một lớn một nhỏ kia ở bên ngoài đơn giản liền đem nơi này trở thành nhà của mình, rất nhanh bắt đầu ăn lẩu.
Cố tình mùi đồ ăn còn bay đến cả trong WC.
Lục Diệp cả người chổ nào cũng không ổn.
Một lát sau, cô thật sự nhịn không được, dứt khoát ngồi dậy, sau đó ra khỏi nhà vệ sinh. Cô rửa sạch tay, lập tức tại lúc cô định bụng đi ăn, lại phát hiện...
Gì? Nồi lẩu thế mà bị bọn họ ăn hết rồi.
Nãy giờ mới có bao lâu a?
Một lớn một nhỏ này thoạt nhìn thì lạnh lùng, hiện tại thì tuyệt đối là hai người ăn nhiều a.
Lục Diệp nuốt nước miếng một cái, muốn nói chuyện, nhưng mà cảm thấy có chút khóc không ra nước mắt.
Được rồi, cô cuối cùng cũng cho bọn họ ăn no rồi, giờ hai người đó đi được chưa?
Lục Diệp cười cười, khách khí nói với Chiến Đình Kiêu, "Boss lớn, hai người ăn no rồi, có cần xuống dưới lầu tản bộ hay gì đó không? Nơi này của chúng tôi... cũng không tồi đâu, không khí cũng rất tốt.
Chiến Đình Kiêu không khách khí chút nào, nói, : Ăn no rồi, không đi đâu cả."
Má nó! Anh thì đương nhiên ăn no rồi! Một nồi lớn như vậy, bọn họ thế mà lại ăn sạch.
Dù sao, dù thế nào cũng phải chừa chút cho cô nữa chứ?
Lục Diệp cắn cắn môi, trên mặt đeo vẻ mặt cười vô cùng xán lạn, "Vậy hai người... Về nhà sớm đi, bé còn nhỏ, về nhà quá muộn cũng không được.